THIS IS SWAN

Có những nỗi niềm có thật, còn lại là hư cấu hoặc những lời thì thầm tôi nghe dọc đường. Dù là gì, tất cả là một phần khoảnh khắc đã đi qua đời tôi.

Dress mix #swanAgelessStyle #swanfashionblog #swanfashionTips

Mặc những bộ trang phục đơn sắc, giông giống, na ná nhau mỗi ngày cũng khiến mình có cảm giác chán.

Càng chán hơn khi thấy người ta ở ngoài đường mặc bộ độ giống mình, lúc đó chỉ muốn mang về xếp xó ngay chẳng bao giờ mặc lại lần hai.

Tim đen của phụ nữ đơn giản lắm, nhiều khi chỉ có vậy. Mình cũng từng có cảm giác đó cho nên việc phối đồ không chỉ trở thành một thú vui mà còn là một thói quen, thói quen đó để cho cuộc sống mỗi ngày thi vị hơn, để bản thân màu sắc, đậm đà và duyên dáng hơn, cái duyên chỉ của riêng một mình mình.

Đầm thì con gái ai cũng có, ít nhất một tủ ^_^ hehe. Nhưng chỉ đơn giản là mua về rồi tròng lên thì quá bình thường, mình luôn tìm cách biến hóa theo tâm trạng, theo hứng thú ở từng thời điểm, để từng chiếc đầm kinh điển trở nên lạ mắt, thu hút và độc nhất. Nhân ngày cuối tuần trời có tí gió, mình khoác vài bộ gợi ý cho các gái cách mixmatch Đầm và thể loại phụ kiện giày túi dây đeo và áo khoác. Các gái xem nhé!

1/ Hô biến đầm pastel dáng suông chữ A tay dài thành set đồ du hí trời lạnh vừa dễ thương vừa mạnh mẽ. Bí quyết: phối cùng áo khoác len tone màu đậm (navy blue), dây đeo cổ nhẹ và giày đỏ marsala.

2/ Biến đầm thun bút chì ôm dáng thành đầm ren mỹ miều thu hút. Bí quyết hãy mặc một chiếc đầm ren ở ngoài, cổ khoác hờ, điểm nhấn là một chiếc thắt lưng đá đỏ đậm với bông hoa hồng david nở rộ.

3/ Đầm suông đen họa tiết hoa nhỏ biến thành lạ ơi lạ mà vẫn mềm mại thướt tha. Bí quyết mix cùng áo khoác kimono dáng dài, thắt lưng cùng tone họa tiết và dây đeo layer.

4/ Cho chiếc đầm trắng nhã nhặn bình thường thêm phần kịch tính với phụ kiện cùng tone trendy. Bí quyết mix cùng vòng cổ tone đá trắng kem và túi tone bạc ánh kim trendy của năm.

5/ Biến đầm búp bê minimalism xanh mint vô cùng khó mặc dễ làm người to bè thành chiếc đầm ngắn năng động xinh xắn trendy xuất sắc. Bí quyết mix cùng thắt lưng da nâu giúp thân người thon gọn, cùng phụ kiện vòng tay tone đen xanh dương, cài tóc xanh biển và giày da nâu.

6/ Nếu thấy chán với chiếc đầm quay chất liệu ren thì hãy mặc cùng một chiếc blazer cùng tone họa tiết hoa to tay dài. Mình mix thêm túi xách và giày cùng tone chân váy.

Đầm thường là một món trang phục khó cho việc mix match và làm mới lạ. Vì bản thân đã có kiểu dáng khá phức tạp so với váy rời hoặc quần/ áo rời, cũng có khi vì màu sắc có sự liên tục nên khó có thể đi cùng một sắc màu nào khác. Nhưng đừng vì thế mà không thử nghiệm, hãy thử phối cùng những phụ kiện đang có vào xem, cuối cùng thì phá tan sự buồn chán và trùng lặp mà vẫn giữ được cái tôi và nét duyên dáng không phải là cái đích cuối cùng của thời trang sao! Chúc các tình yêu có những set đầm chất phát ngất!

Advertisements

Skirt mix #swanAgelessStyle #swanfashiontips #swanfashionblog

Trong tủ quần áo con gái luôn có ít nhất 4-5 chiếc váy. Nhiều hơn thì có hơn cả tá váy với đủ màu sắc, hình dáng và họa tiết. Tớ thuộc dạng “nhiều hơn” ấy hehee. Mình thích váy đầu tiên vì tính tiện lợi, mặc cho mưa to bão bùng tuyết rơi hay nắng cháy da, dù đi học đi làm hay đi chơi, tất cả đều phù hợp, chỉ cần phối cho đúng, cho hay cùng những chiếc áo đẹp lạ là đã có hẳn một bộ outfit không đụng hàng.

Sau nữa là vì cái sự “dễ hợp thời” của những chiếc váy. Nếu đầm hoặc giày dép các thứ có thể lỗi mốt hay tự nhiên một sáng không có cảm giác muốn mặc, thì những chiếc váy rời luôn là lựa chọn thay thế tuyệt vời và không bao giờ đề-la-mốt.

Trong blogpost này mình gợi ý một số cách mixmatch là lạ hay hay với váy, từ ngắn tới dài, từ ôm tới suông rũ, từ chất liệu cứng cáp đến mềm mại. Cũng có pha phối một số trend của 2018 như metallic, oversize cardigan, all white set, stripped on stripped và slogan-mania-returns. Cả nhà xem xem có “chiết xuất” và biến tấu gì cho tủ quần áo của mình không nhé! muah muah

1/ Catch up with 2018 trend: slogan-mania-returns & metallic material

2/ Stripped on stripped for working day

3/ How to get away with long skirt and oversize cardigan?

4/ A little of Gothic

5/ All white set

6/ Oh pastel set is another trend of 2018

7/ Cheerful girl with skirt

Tada, hy vọng bảy gợi ý này thổi niềm cảm hứng cho gái đẹp chúng mình nhé! Nice day muah muah ❤

Croptop mixmatch #swanfashionTips

Hôm qua đọc blog của peppergirl thấy có vài comment nói qua tuổi băm rồi không thể diện đồ quá fashion. Tớ thoáng nghĩ ồ mình đã quá băm luôn này, mà vẫn mê mải đi tìm những món đồ thời trang trong niềm hứng khởi. Phụ nữ mà, đột nhiên có một ngày tắm xong nhận ra da mình chỗ này sao không còn căng mượt như trước, rồi đột nhiên em bé ra đời, ôi vòng eo con kiến, chiếc bụng mượt mà không muốn cũng ngậm ngùi chia tay. Mình đã cũng có lúc buồn buồn nhưng nghĩ lại biến nỗi buồn thành hành động, tớ tập gym và cả ăn kiêng (mình chọn pp low carb) đều đặn trong khoảng 6 tháng, thì mọi thứ đã tốt hơn rất nhiều.

Tốt hơn đến độ có thể tự tin diện Croptop đấy!

2018 là năm thời trang mặc sức bung lụa, phá bỏ hàng loạt những nguyên tắc thời trang tưởng là bất di bất dịch trước đây. Ví dụ như diện nguyên cây đỏ, hoạ tiết hoa đi với hoa, caro đi với sọc, thắt lưng dài chấm đất… Tất cả những cái đó không tự nhiên mà có, đều do khát khao nổi loạn, cảm giác muốn đập tan quá khứ hướng về tương lai của con người. Tớ nghĩ đó là xu hướng tất yếu, như kiểu go-green trong mọi thứ ấy. Cho nên khi chọn lựa trang phục hoặc mix match item, đừng ngần ngại điều gì, cả tự ti vóc dáng hay chần chừ trước những dáng đồ từ trước giờ mình chưa mặc.

Okay! Mở bài xong, giờ vào phần chính nhá. CROPTOP là một trong các hot fashion item của 2018 các bác ạ! Hot vì độ tiện lợi, vừa mát vừa mềm vừa ấm, muốn tay dài tay lở, cổ chữ V, cổ tròn, khoét sâu khoét cạn đủ cả. Và quan trọng đây, dễ mixmatch và khoe dáng tuyệt vời. Nhiêu đó đủ bạn phải bỏ tất cả meeting chiều nay để chạy đi rinh ngay một chiếc croptop về chưa?

Tủ quần áo của tớ có hẳn 5 chiếc croptop: 1 lưới, 1 trắng, 1 đen, 1 xám, 1 xanh pastel. Đã mặc là sẽ bị nghiện đấy người yêu ạ.

Hôm nay mình sẽ ghi lại một vài gợi ý mix match với item chủ đạo là một chiếc croptop. Trắng đen xám thì khá đơn giản rồi nhỉ, nên mình sẽ chọn phối trên Croptop pastel blue, với nhiều tone màu và phong cách khác nhau:

1/ CLASSY: croptop hay được cho là sôi nổi sexy quá mức cần thiết nhưng ít ai biết nó hoàn toàn có thể giúp mình biến thành một cô gái mềm mại, nữ tính, thanh lịch và điềm đạm, đúng theo tinh thần của phong cách Classy.

Processed with VSCO with m1 presetProcessed with VSCO with m3 presetProcessed with VSCO with m3 preset

Công thức Classy của mình [Croptop pastel blue + váy pattern vàng lemon + thắt lưng da ivory + túi hộp xanh mạ + giày kem + đồng hồ mặt tròn to + kính đen + khuyên tai tròn xanh mạ + dây đeo cổ mảnh mặt hoa màu vàng chanh]

Mình cũng thêm một chi tiết để làm tổng thể đậm đà hơn: một chiếc long jacket, màu vàng nghệ, có thể khoác nhẹ hoặc cầm trên tay.

Đấy, trông duyên dáng, lịch lãm và nữ tính hẳn nhỉ (dù tóc húi cao như mình)

2/ PREPPY: preppy chính là cái nôi của tất cả các tên gọi Boho, hipster, country, nomad… Tinh thần chung là cảm giác tự do phóng khoác, hoà cùng thiên nhiên, bay bổng và so wild. Mình chọn cách phối hiện đại hơn khi mặc cùng croptop, không sa vào phụ kiện dài to bản, cũng không đi vào lối mòn tóc loà xoà, lông thú, ren hoặc tua rua quá nhiều. Chiếc croptop mà mình đang có hợp với kiểu mix match gọn gàng năng động và hơi hướm tự do thành thị hơn.

Processed with VSCO with f3 preset

 

Công thức Preppy của mình [Croptop pastel blue + quần vải boho hoạ tiết cam đất + giày bít da lộn gót bằng + túi da lộn tua rua nhẹ + vòng cổ vàng cổ + khuyên tai gỗ tone cam + lắc tay kim loai giả cổ]

Điểm thêm một chiếc nón màu da bò vẽ hình que kem xinh xinh. Perfect cho một ngày dã ngoại cùng người yêu.

3/ OLDSCHOOL: chắc từ này mọi người nghe tới nhàm rồi đặc biệt là từ 2016. Đây là một nhánh của Vintage, là khi thời trang tìm lại hơi thở của những ngày xưa. Ngày xưa đó có thể là một thập niên đã qua (điển hình là thời trang của những năm 70, 90), có thể là thời học sinh huy hoàng nông nổi. Tất cả những gì khiến người ta nhớ về ngày xưa đều gọi nôm na là Vintage. Hôm nay tớ mix croptop theo phong cách Old school, young buffalo nhé.

Processed with VSCO with m3 presetProcessed with VSCO with m3 preset

Công thức Oldschool của mình [Croptop pastel blue + Váy quần jean deep purple + vớ đen lửng gối + ankle boots nâu đen + kính gọng nâu + túi hộp dài đen + đeo cổ hạt xanh xám]

Một chiếc kính trong gọng đen vuông là điểm nhấn oldschool cho bộ đồ này. Ôi chiếc kính cận lâu năm giờ lại thời trang đến thần kỳ 🐥

4/ OFFICE STYLE. Gọi nôm na là thời trang công sở ấy. Trong các style thời trang đây là món mình không thích nhất. Nên ngày xưa thích mặc đồ lướt ván đi làm quần cộc áo phông. Nói chung cứ trông các cô cao gót đầm xúng xính vòng vòng đen trắng xám là mình ngán lắm. Thời trang với mình là phải vui, phải có sức sống và khác biết. Mặc như bao người? Bye!

Mình có 2 gợi ý mix, một nền nã bánh bèo, một repelling hơn nhưng vẫn không kỳ lạ giữa cộng đồng.

FA17AE4C-6FAA-47CF-A1B4-8BBEED642DEB.jpg

Công thức Office #1 của mình [Skinny jean trắng + croptop pastel blue + Pastel pink cardigan + túi vuông pink pastel + vòng cổ sợi mảnh + khuyên tai trái tim hồng đậm + giày tone marsala + mắt kính tam giác viền đỏ hồng]

Mình không tròng hẳn cardigan bên ngoài trông lùm xùm và buồn chán, hãy xắn tay áo cardigan cao lên để lộ tay áo xanh croptop phía trong, và khoác nửa trên nửa dưới vai hờ hững thôi. Trông mình vẫn đúng kiểu ngay ngắn đi làm nhưng ẩn dụ phá phách 🐶

Công thức Office #2 [Quần kaki ống suông + croptop + giày cao gót navy blue + áo khoác jean + vòng cổ khăn lụa cách điệu + túi xách hộp chữ nhật sọc xanh đen + mắt kính đen viền indigo]

Nhờ cặp kính, vòng cổ lụa và chiếc khoác jean vắt hờ kia mà khí chất mạnh mẽ nổi loạn vẫn toát ra ngùn ngụt, kể cả khi đi làm!

5/ CASUAL: đây là kiểu mọi người hay hashtag streetstyle hoặc ootd ấy. Trẻ trung sinh động gọn nhẹ tiện lợi thể hiện hết cột năng lượng trong người mình, dùng trong mọi tình huống đi chơi đi dạo đi quẫy picnic dạo phố… Nói chung một chữ tiện lợi trăm bề. Style này khá dễ phối và vui vẻ nên mình chỉ gợi ý một kiểu, còn lại tuỳ mỗi người 🍺

Công thức Streetstyle của tớ [Quần kaki cam đất + croptop pastelblue + thắt lưng da nâu + túi vuông da đeo chéo + kính nâu khói gọng da báo + dây đeo cổ dài bản dày tone vàng cổ + khăn choàng tam giác thắt bên vai + giày bít da nâu]

Kiểu mix này vừa dễ vừa khó, dễ vì có gì mix đó được, nhưng khó là để tạo điểm nhấn vì ai cũng có thể phối được hao hao vầy. Mình chọn nhấn ở khăn choàng và vòng cổ, đảm bảo không có nhân vật thứ hai giống mình hehe

6/ PUNK: Mình thích phong cách này. Cảm giác rất thử thách, mới lạ và thu hút lắm. Xuất phát từ trang phục của các ca sỹ nhạc rock, nhạc punk nên thời trang kiểu này là pha trộn của nhiều cảm xúc lạ lẫm: cầu kỳ, nổi bật, điên loạn tự do. Bạn như một con tắc kè hoa sống giữa rừng già (không phải trong sở thú). Nói chung là quái và rất đã!

Điểm nhấn của pubk style là boots, vớ cao, hoạ tiết điên loạn, tóc tai tưng tửng, chất liệu da bóng, đinh tán, khuyên rốn. Ở đây mình mix match lại theo hai cách mềm mại nữ tính trên nền punky đó, để bộ đồ thực tế và tiện dụng hơn.

Công thức Punk #1 của mình: [croptop + váy ôm dây kéo chân trắng + vớ cao tone cam đỏ + giày cao gót trắng đen + vòng cổ bản dày + khoen tay dài tone đen đỏ + fanny pack trắng + kính khói xanh blue gọng kim loại]

Công thức Punk #2: [Tóc ánh bạc + croptop + váy đan len sọc đỏ đen + vòng tay kim loại xanh navy + vớ đen lửng gối + bốt nâu đen + túi cói nhiều màu + choker kim loại]

Vậy là chỉ với một chiếc croptop đơn giản mình đã có 8 kiểu mix match theo 6 style khác nhau. Mình cũng nể mình quá đi 🐥 éc! Hy vọng đã mang lại một vài gợi ý chất phát ngất cho mọi người, những cô gái đang và là bỉm sữa tương lại như mình.

Sao còn không đi mua liền một cái áo croptop nữa hử 💃🏿

#swanfashionblog #swanfashionTips #croptopmixmatch #anormaldayofswan

Năm bước để “chất như nước cất”

Mấy hôm trước đi một vòng thời trang Việt, tôi thấy có khá nhiều kênh youtube của các bạn fashion blogger/ stylist/ fashionista như In Shyn’s closet của hotgirl Quỳnh Anh Shyn, của stylist Kelbin Lei, Hoàng Ku, fashion icon Châu Bùi, Diệp Minh Châu… Hầu hết có một điểm chung là: các bạn mix match hoặc gợi ý thời trang cho mọi người dựa trên những trang phục CỦA HỌ, hoặc là trên các trang phục đắt tiền pr cho một nhãn hàng và shop thời trang cao cấp. Xét về mặt nhìn thì các clip/ các thông tin này đều hữu ích, vì sẽ cho các bạn có thêm ít nhiều kiến thức về thời trang, đặc biệt là kiểu phối đồ của các sao việt nam. Nhưng nếu xét về tính thực tế, thì theo tôi không có. Trong 100 người xung quanh bạn (và cả bạn) tủ quần áo có bao nhiêu những món đồ độc kiểu Milan/ Paris như họ? Và chúng ta có bao nhiêu bộ đồ hiệu sang choảnh thời thượng kiểu chưa import sang việt nam? Thì cũng có đó, nhưng không nhiều và không đa dạng được như vậy. Cho nên thực tế hơn chính là giúp/ mang lại niềm cảm hứng để một người tự mix match trang phục TRÊN CHÍNH TỦ QUẦN ÁO HỌ ĐANG CÓ. Đó mới là cách nên làm.

Iris Apfel “When you dont dress like everyone else, you dont have to think like every one else”. Đây chắc là một trong số ít những câu quote về thời trang mình thích nhất. Nó thể hiện rõ trong bối cảnh bây giờ, xã hội luôn tôn vinh những cái tôi đậm đà và chân thật. Không phải cá tính được tạo ra từ những bộ cánh, mà phải nghĩ ngược lại: Cá tính tạo ra trang phục. Khi bên trong con người mình đủ mạnh thì việc chọn lựa quần áo, pha phối các thứ chi tiết với nhau theo sở thích riêng tự động đều mang đậm dấu ấn cá nhân.

Okay, vậy thì điều gì quan trọng nhất để có thể bộc lộ cá tính bản thân thông qua những bộ đồ CÓ SẴN trong closet/ wardrobe của mình? Và không để mình rơi vào tình trạng “Có những người trông rất ngầu cho tới khi họ lên tiếng?” Hay nói gộp lại hết là làm sao để Chất như nước cất đây bà con?

Thứ NHẤT: Mình cần rèn luyện cá tính và cái tôi của mình. Giúp nó thêm mạnh, đậm đà và rõ nét. À cái này học được nhé, vì không phải trời sinh ra ai cũng có được cái power và sức ảnh hưởng đó. Bốn thứ mình có thể tập là:
– Giọng nói: điều chỉnh giọng nói để phù hợp với từng ngữ cảnh, lên xuống trầm bổng, nói năng thu gọn, chắc nịch và cô đọng. Không nói những gì không biết rõ, không buôn chuyện, không ê a, không cười trước khi nói. Tập được điều này bạn sẽ làm cho mình khẳng khái và có sức thu hút hơn.
-Dáng đi: mình không cần đi dáng người mẫu số 8 này kia. Chỉ cần lưng thẳng, đầu thẳng hơi ngẩng cao, dáng đi khoan thai nhẹ nhàng, không vội vàng hấp tấp, đi thẳng không hai hàng, không ẻo lả bay bướm quá. Chỉ cần căn bản như vầy thì khí chất đã toát ra 30% rồi đấy.
-Luôn nói điều mình nghĩ: kiểu học cách sống như trẻ con ấy. Khi tập được điều này, thích nói thích, yêu nói yêu, ghét nói ghét, bạn sẽ vừa thành thật với bản thân, vừa thành thật với con người và cũng vừa cho cá tính của mình có cơ hội lớn lên không sợ sệt.
-Kiến thức, tri thức và kinh nghiệm sống: cái này phải cần nhiều thời gian và tinh thần để học hỏi. Trong suốt mấy mươi năm cuộc đời không ai nói trước được mình sẽ đậu bến nào, sẽ thăng tiến, học hành, đi theo con đường sự nghiệp nào. Tất cả đều ở phía trước, luôn là một ẩn số mà cho tới khi già cỗi vẫn cứ là ẩn số. Cho nên tôi chọn cách đi đến đâu mình học đến đó, và một khi đã thích đã học điều gì mình sẽ làm đến nơi đến chốn. Hiểu sâu về một vấn đề sẽ cho bạn sự tự tin và góp phần làm nên cá tính thực sự trong bạn. Và vốn sống đó giúp cho bạn có phong thái đĩnh đạc, lý lẽ thuyết phục và kiểu cách cool ngầu trong mọi tình huống.

Thứ HAI: tập sống thực tế và tin vào bản thân mình. Sống ảo không khó, chỉ cần một vóc dáng okay, vài tủ quần áo, một mớ tiền vừa phải và một chiếc máy ảnh là ale hấp, thành cái đinh của facebook, thành chủ đề follow trên Instagram. Sống thực mới là khó. Vì khi đó bạn bộc lộ con người thật của mình, khiến người đối diện nhàm chán hay thu hút còn cần 100 thứ khác hơn là những hình ảnh đẹp lung linh. Giữa biển người rộng lớn đó, tôi chọn cách sống thực tế và luôn tin vào bản thân mình, không ảo tưởng, không mơ mộng hão huyền, không viển vông nông cạn, không e sợ bất cứ thế lực nào. Cách sống như vậy đã cho tôi rất nhiều sức mạnh, sự tự tin và cảm nhận trong tâm hồn. Sống thực tế thật hay phải không? Khi đó cuộc sống ảo trên mạng kia chỉ còn là cái gia vị thêm cho cuộc đời đậm đà hơn mà thôi. Còn cốt lõi vẫn là nhịp sống và phong cách sống mỗi ngày của bạn.

Thứ BA: tránh xa những nguồn năng lượng không tốt. Có những người vì tính tình của họ, vì cách họ thể hiện ra, hay vì những lời họ nói mà mình luôn có cảm giác mệt, chán, lạc lõng hoặc cay đắng không tự tin khi đối thoại với họ. Tôi luôn tìm mọi cách tránh xa những dạng này. Đừng bao giờ để họ ảnh hưởng tới mình, và nếu mình không thay đổi được họ thì tốt nhất chia tay nhau ra. Khi tách họ ra khỏi cuộc đời và nhịp sống của mình, bạn sẽ có lại được hoàn toàn sự tự tin trong tâm hồn mình. Tôi đã làm theo cách này và cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết.

Thứ TƯ. Mình phải hiểu hết từng món đồ trong tủ quần áo của mình. Nghe đơn giản nhưng không phải ai cũng làm được đâu nha. Quần áo tôi rất nhiều nhưng từng món đồ (hiện tại thôi, không phải đồ đã mang cho) tôi đều nhớ đặc điểm nổi bật, màu sắc, độ dài, chất liệu của nó. Sao lại nhớ lâu vậy, trong khi não thuộc dạng cá vàng lênh đênh?

Vì khi đi mua sắm, tôi chọn đồ thật kỹ, luôn cân nhắc giữa món mình thích và món mình hợp. Và 90% tôi không cần vào phòng thử vì đã hiểu vóc dáng mình, hiểu những kiểu dáng mình có thể mặc những gì mình cần nên chỉ cần cầm lên so sánh và quyết định thôi. Từ 10 năm nay tôi cũng không có thói quen mua đồ gấp rút cho một dịp gì quá cận, hoặc mua đồ mà không hể có trong đầu dự định nào. Đó là thói quen mua sắm không tốt, nếu bỏ được thì mình nên bỏ vì lựa chọn qua loa không bao giờ mang lại kết quả tốt.

Và vì khi mang đồ về nhà, tôi luôn cầm ra nhìn ngắm qua một lần kỹ trước khi cắt nhãn cho vào máy giặt. Rồi khi phơi đồ tôi lại có dịp ngắm nó lại một lần nữa trên chiếc móc áo.

Ba lần nhìn ngắm ấy đã đưa vào đầu mình những thông tin cần thiết. Và những thông tin đó cực kỳ (phải nói là cực kỳ kỳ) hữu ích khi mình muốn mix match các items lại với nhau. Tôi không phải tốn thời gian để suy nghĩ “Ngày mai mình bận gì” mà chỉ dành thời gian để nghĩ “À bộ đồ mai mình mặc có đủ điểm nhấn và có hợp lắm chưa ta?”.

Thứ NĂM. QUAN TRỌNG NHẤT. Mình phải hiểu rõ từng đường nét trên cơ thể, nói chung là toàn bộ vóc dáng của mình. Chiếc cổ cao, gầy gầy xương xương, tay chân cũng dài cũng xương xẩu, số đo không lớn nhưng ba vòng hài hòa, có thể có những đường cong cần thiết, da hay dị ứng với các chất liệu da, lông, ánh kim, len sợi cứng, rồi chân mình cong cong kiểu đặc trưng châu Á nè nên mình hạn chế những chiếc quần skinny da bóng lộn, rồi vòng 1 khiêm tốn này, nên hầu như rất kén các loại áo quay, cổ quá sâu… vâng vâng… nói chung cần thời gian, mình cứ mặc thấy sai thì sửa, sửa rồi thì nhớ đừng sai nữa trong tương lai. Cơ thể mình mình chịu khó nhìn ngắm kỹ trong gương một chút. Bạn sẽ thấy nó thay đổi như thế nào theo thời gian, sẽ yêu luôn cả những đổi khác đó, và sẽ nhận ra mình có rất nhiều điểm đẹp và thu hút thay vì cứ chăm chăm tự ti về khuyết điểm trên cơ thể mình.

Mà ai không có khuyết điểm cơ chứ. Hoa hậu, hotgirl, người phụ nữ đẹp nhất hành tinh cũng luôn trằn trọc vì những điểm không perfect trên cơ thể mình đấy. Có điều họ không nói ra thôi ^_^

Đấy, làm được 5 điều đấy là bạn đã đạt tới cảnh giới của cụm từ “Chất như nước cất” mà mấy bạn trẻ thường nói. Nghĩa là thu hút, chất lừ từ ngoài vào trong, từ hình thức tới phong thái, từ CD đến DVD.

Các người yêu thực hiện được mấy cái trong danh sách 5 cái đó rồi?

I will wear what i like

Tôi cũng thường lấy câu này làm hashtag trong hình ảnh hoặc bài viết liên quan thời trang. Ở thời điểm này, độ tuổi này, tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết những gì mình thật sự muốn, thật sự thích và có thể làm được. Tuổi 30 ngoài dấu thời gian thì còn cho bạn nhiều sức mạnh hơn bạn nghĩ đấy. Sức mạnh của sự tự-hiểu-bản-thân-mình cũng là một phần không nhỏ tạo nên phong thái và sự tự tin đến từ bên trong mỗi người.

Khi tôi học cấp 3, là gà công nghiệp chánh cống, không biết gì ngoài trừ nhà và trường. Cho nên thời trang là một thứ hoàn toàn xa lạ và không có khái niệm. Hồi đó mỗi cái quần cái áo, đến bộ sịp chip mặc mỗi người cũng là mẹ mua cho. Rồi vóc dáng cũng không thể gọi là hoàn thiện, người thiếu trước hụt sau, chân tay lỏng khỏng, lúc đó có mặc đồ đẹp đồ hiệu chắc cũng bằng thừa.

Lên đại học, chân trời mới mở ra  với những người bạn mới, môi trường mới, nhịp sống mới. Nơi đây mọi người quan tâm nhiều đến vẻ bề ngoài lắm, tôi nhớ đó là cảm nhận đầu tiên của mình khi lên thành phố. Vào trường, cũng ngầm phân chia thành 2 nhóm bạn: người thành phố và người không phải thành phố. Nhìn một vòng nhóm người thành phố thấy mấy bạn mặc đồ phong cách lắm, và cũng rất tự tin đến từng bước chân. Tôi nghĩ đó chính là lúc mình thật sự bắt đầu quan sát cái gọi là “thời trang”. Tất nhiên 5 năm đại học và cả thời gian đi làm sau đó nữa, không tránh khỏi rất nhiều lần dám khoác lên người những kiểu “thảm họa thời trang”. Nhưng tôi nhớ mình cũng không quan tâm lắm, kể cả lời khen chê của mấy người bạn thân. Chắc từ đó đã hình thành cái tính “Thích gì mặc đó” của tôi hôm nay.

Tuổi 20, 21, 22, 23 lúc đó tôi quan trọng Cảm xúc hơn cả những thứ bên ngoài, cho nên cứ thế mà chìu theo cảm xúc. Vài năm sau nữa, tôi thật sự tin rằng thời trang có thể tạo nên một dấu ấn cho riêng mỗi người, đặc biệt là trong những mối quan hệ chỉ gặp một vài lần hiếm hoi (khách hàng chẳng hạn): cá tính, vị thế xã hội, phong cách, gout thẩm mỹ của bạn hiện lên trong mắt người khác chỉ qua một cái nhìn, vỏn vẹn trong vòng 5 giây (hay là vì người ta luôn nhầm tưởng là hiểu hết được trong ngần ấy thời gian). Cho nên việc đối với tôi từ ngày đó, trong đầu đã luôn xếp hạng cho ba việc quan trọng nhất của bản thân mình: Chăm lo sức khỏe >> Bồi dưỡng tinh thần và kiến thức >> Chăm chút thời trang cá nhân.

Nhiều năm tuổi trẻ cứ thế trôi qua, cũng nhiều phong ba, cũng nhiều đáng nhớ, cũng thay đổi gu thời trang vài lần. Nhưng để gọi là hoàn chỉnh thật sự biết mình-muốn-gì thì phải đến tận 28 tuổi, khi đã lăn lộn đủ, va chạm nhiều và tự tin về bản thân mình (đôi khi trên mức cần thiết). Từ năm 28 tuổi, mỗi bộ đồ tôi mặc luôn là những gì giúp mình thoải mái, năng động, quyến rũ và hợp tình hợp lý nhất. Tôi tự tạo ra những cách phối đồ riêng cho mình, màu này chung với màu nọ đi với giày kia túi đó, rồi sơ mi buộc gút vạt (hồi tôi làm việc này xung quanh tôi hàng ngày vẫn chưa có ai quen với kiểu gút vạt hehee), quần legging giày bốt cao bốt thấp, vâng vâng mây mây… Mọi thứ dần như một thói quen, tủ quần áo lúc đó chưa quá nhiều như bây giờ nhưng cũng đủ để tôi biến tấu mình 7 ngày trong tuần hoàn toàn khác nhau.

Năm nay tôi 35 (hay 36 gì đó), đã yêu đã lập gia đình và đã có một đứa con gái xinh. Thì những gì đã trải qua, những tích lũy được về thời trang giúp tôi 110% thoải mái khi phối đồ cho bản thân mình. Tôi không biết mình sẽ làm được gì nhiều hay không nhưng ít nhất fashion blog này có thể mang đến niềm cảm hứng không nhỏ cho một vài người, những người đang ở độ tuổi 30 hoặc sắp 30. Và tôi có thể chắc với bạn một điều, cái gốc của bản năng thời trang nằm ở chỗ BIẾT MÌNH MUỐN GÌ VÀ MẶC NHỮNG GÌ MÌNH THÍCH.

Khi làm được điều đó từ thâm tâm, bạn tự nhiên sẽ tạo được cá tính ăn mặc cho riêng mình. Mỗi ngày khi có việc ra ngoài họp hành, công việc, mua một vài món đồ gì đó, gặp bạn bè, đi chơi cùng gia đình, tôi luôn dành 5 phút để nghĩ xem hôm nay mình sẽ mặc đồ theo phong cách gì cho phù hợp. Xong sau khi trang điểm tôi sẽ lấy bộ đồ chính đó ra ướm vào người, nếu cảm thấy thoải mái thì alehap khoác vào người ngay, còn nếu có lợn cợn một vài suy nghĩ nào đó thì ngay tức khắc bỏ sang một bên để chọn một bộ đồ khác.

Xong, các phần khác như áo khoác, quần đi kèm, giày, phụ kiện, nón, túi… tôi sẽ dành ra thêm 5 phút để lựa chọn theo nguyên tắc ưu tiên:

1/ Cùng phong cách (vd: thoải mái tiện dụng, sporty, dịu dàng mềm mại, hay quyến rũ gợi cảm)

2/ Xong trong các món đồ cùng phong cách đó, tôi chọn ra tone màu phù hợp với bộ đồ chính mình đang mặc. Màu phù hợp ở đây có thể cùng tone nhưng nhạt hoặc đậm hơn, mà đôi khi cũng có thể là tone màu đối lập, tùy cảm giác và tùy hứng thú lúc đó

3/ Xoay một vòng trong gương nhìn lại tổng thể và quẫy thôi…

Trong tất cả những bước đó, thì tôi luôn ưu tiên CẢM GIÁC THOẢI MÁI. Những chi tiết phối cùng nhau trước tiên phải giúp cho mình thấy thích, thấy thoải mái, sau đó sẽ xem mức độ phù hợp cái nào cao hơn thì chọn lựa lại.

Quy trình lựa chọn phối đồ như vậy luôn giúp tôi thấy việc mix match nhẹ nhàng và vô cùng hứng thú. Bạn có biết là 5 phút suy nghĩ tí nữa mình mặc đồ gì cũng là một trong những thứ mang đến cảm hứng trong một ngày làm việc mệt.

Nói chung ưu tiên trái tim trước nhé. Tiếp theo dùng lý trí để chọn lọc lại.

Tôi chọn cách mix match như vậy đó, còn bạn thì đi theo tiếng gọi của con tim hay lý trí?

#swanfashionblog #anormaldayofswan #iwearwhatilike như hình bên dưới là 2 bộ đồ tôi siêu siêu thích và cảm thấy vô cùng thoải mái (gợi cảm nữa) trong một chuyến đi chơi với boo boo *_^

Sắp xếp lại tủ quần áo, sắp xếp lại đời mình

Processed with VSCO with m4 preset

Sáng nay sau một tháng nghỉ dưỡng, tôi thức dậy từ sớm, ăn sáng, đánh răng tắm táp. Thay quần cộc áo thun, xắn tay áo và bắt đầu làm một việc vô cùng quan trọng: dọn dẹp lại toàn bộ tủ quần áo và phụ kiện của mình.
Sống đơn giản (minimalism) không có nghĩa là vất đi hết những món đồ yêu thích của mình, nhất là khía cạnh thời trang. Cuộc sống mình có muôn màu hay không, có tươi tắn vui vẻ hay không phụ thuộc rất nhiều vào những bộ cánh khoác lên người. Nhiều người nói họ vui là vui, buồn là buồn, không bị ảnh hưởng hay tác động bởi điều bên ngoài nào, tôi thấy họ đang dối lòng. Thử một ngày ra đường mà không mặc đẹp, không tóc tai tươi tắn thử, tự động bước chân cũng rụt rè, giọng nói cũng yếu nhợt hẳn đi. Nên, dù theo đuổi lối sống tối giản, thì nghìn lần tôi cũng không (hoặc không muốn) tối giản được tủ quần áo của mình.

Okay bắt đầu nào. Đầu tiên để mọi thứ ngăn nắp bạn cần một chiếc tủ rõ to. Cao 2-2,5m, có nhiều ngăn cao thấp, nhiều kích thước khác nhau, đầu tư cho nó một chút, từ chất liệu (gỗ là tốt nhất) nó sẽ theo và phục vụ bạn cả đời. Mở tủ quần áo ra, việc đầu tiên là lôi hết tất cả ra đặt tạm trên bàn.

Tiếp theo hào hứng không kém, là viết tag cho từng ngăn. Quanh đi quẩn lại thì thời trang cũng sẽ bấy nhiêu món thôi, nhưng việc tư duy và cập nhật là xu hướng của mỗi năm, review lại những item đang có của mình là một khâu cực kỳ hay ho. Viết ra chi tiết từng thể loại item cũng sẽ giúp bạn tiết kiệm khối thời gian khi mix đồ.

Viết tag xong rồi thì soạn lại loạt đồ đang đợi ở bàn kia. Có một nguyên tắc khi reorganize tủ quần áo nhé: món đồ nào cầm lên xem lại và phải suy nghĩ trên hai lần xem nếu mặc tiếp thì sẽ phối nó với món gì, thì tin tôi đi, bạn nên xếp nó qua một bên. Như yêu ấy, đã suy nghĩ lại, đã không mấy hứng thú thì bỏ đi đừng khiêng cưỡng.

Có những món đồ đã mặc trên năm lần, đã theo mình có khi tới vài năm mà nhìn lại vẫn thích vô cùng, vẫn cứ xếp nó vào tủ đầu tiên để còn mặc tiếp. Yêu là yêu thôi đôi khi không giải thích được, và cũng vì nó thật sự hợp với mình, và dễ phối cùng các item khác nên nhất định giữ lại.

Nên có một ngăn tủ dành riêng cho các item đại diện cho xu hướng/ phong cách mới mà mình đang muốn thử nghiệm. Tôi luôn dành ngăn cuối cùng cho catergory này, vì ngăn cuối này dễ mở ra nhất, gần với gương soi nhất, để nhắc nhớ mình đi vào những trải nghiệm mới.

Không quên một ngăn kha khá dành cho underwear nhé. Đẹp bên ngoài, đẹp bên trong vì căn bản sự tự tin đến từ cảm giác bên trong mình.

Tada, xong phần quần áo nhé. Giờ mình sang mục Phụ kiện. Tôi thích cách display phụ kiện của mình trong một ngăn tủ dài, từ trên xuống dưới là nhiều ngăn, dành lần lượt cho Top to Toes: Nón, Cài tóc, Mắt kính, Vòng cổ, Hoa tai, Vòng tay, Thắt lưng, Vớ dài vớ ngắn. Nhiều lắm chứ chẳng đùa. Thêm một dãy ngăn to kế bên tôi dành cho Khăn choàng, Áo khoác.

Bên ngoài tủ quần áo là loạt dãy túi vải cho Giày dép, mỗi bé một ngăn có chỗ tung tăng hết, phô mặt mấy ẻm ra để nhìn thấy màu sắc vóc dáng cho dễ phối. Kế bên tủ giày là tủ túi xách, mặt trong tủ có đih móc để treo túi chứ mình không thích cuộn hay cho chúng vào hộp. Đồ là để xài, không dùng thì thôi đừng mua làm gì.

Soạn lại tủ quần áo phụ kiện tốn của mình đôi khi cả ngày. Vì sắp vào rồi đôi khi không vừa ý thứ tự lại xếp lại, chưa kể phụ kiện nhiều khi nhỏ bé tí ti cứ phải tẩn mẫn chi tiết lắm.

Xong rồi! Mở tủ ra nhìn ngắm lại thành quả. Xếp các item không thích nữa vào một chiếc túi để mai gửi quỹ từ thiện của nhà thờ, cũ người mới ta vốn đồ đạc cũng toàn mới có thể sẽ mang một mùa xuân nho nhỏ đến cho một người nào đó khác.

Pha một ly nước đậu, bỏ thêm tí đá cho mát, tôi ngồi nhẩn nhơ nhấm nháp ngụm nước, sung sướng nhịp chân vì biết ngày mai của mình sẽ hoàn toàn mới, kiểu a-new-me, a-new-day. Mình cảm thấy cuộc đời mình tự nhiên mới ra, tươi tắn gọn gang hẳn. Việc mix match đồ cũng sẽ vui, hứng thú và nhanh chóng hơn.

Còn bạn, khi nào bạn mới sắp xếp lại tủ quần áo, sắp xếp lại đời mình đây?

3 bước để “cảm thấy mình đẹp”

“Cảm thấy mình đẹp” quan trọng hơn thần thái nhiều mọi người ạ! Vì với phụ nữ 30, cảm thấy mình đẹp bao gồm cả phong thái, sự tự tin và yêu đời. Vậy thì làm gì để luôn có cảm giác tuyệt vời đó?

#1: ĐỪNG XEM NHẸ VIỆC DƯỠNG DA VÀ MAKE UP

Tôi vốn dĩ là người không thích mấy thứ này. Trong nhà số lượng mỹ phẩm có thể đếm trên một bàn tay. Nhưng từ khi sinh con, ngồi trong nhà tắm khóc ròng khi nhìn vào gương và cầm trên tay một nhúm tóc rối bời, tôi thay đổi suy nghĩ. Hương sắc là của mình, mình không giữ thì ai giữ? Dù cho có việc gì xảy đến thì cũng phải đẹp, phải có hương có sắc. Và ồ, các cô gái trẻ make up xinh thế tại sao mình mãi không biết make up nhỉ, trong khi mình có khối thời gian vô ưu.

Cho nên tôi dành ra hẳn một vài tuần tự học và lựa chọn cách hợp với mình. Mình không có nhiều thời gian nên chỉ cần 2 bước dưỡng da căn bản mỗi ngày (sữa rửa mặt, kem dưỡng). Khi ra đường, mình cũng chẳng có thời giờ chuẩn bị khi bé con xoắn bên chân nên các bước make up lược giản tối đa chỉ còn Kem dưỡng – kem lót – kem nền – đánh khối – phấn nền – kẻ chân mày – vẽ mắt – tô son. Sau khi đã thành thục thì các bước trên chỉ tốn của bạn 5 phút, bạn thấy thậm chí tôi đã bỏ qua hẳn việc dùng mascara, má hồng, gắn mi… vốn là những công đoạn sẽ khiến bạn phiền khi ẵm bồng hoặc nựng nịu con.

Việc trang điểm nhẹ mỗi khi ra đường sẽ là cái nền khiến bạn tự tin hơn rất nhiều, cảm giác mình đẹp cũng bước đầu thành công.

#2: MIX MATCH TRANG PHỤC

Phong trào ootd (outfit of the day) khiến giới trẻ xôn xao, nhặng xị check in tìm điểm selfie, show diễn khả năng mix match lồng lộn đôi khi khiến người cao tuổi như tôi phải thốt lên “Trời ơi mặc cái gì mà ghê quá”. Đấy, đấy không phải sự khác biệt giữa các thế hệ đâu mà quả thật là một số thứ trông ghê thật. Ghê vì khi bạn không hiểu chính bản thân mình hợp với điều gì, đi theo phong cách nào, hay mixmatch không thông minh, tự nhiên sẽ trở thành thảm họa. Tôi luôn mở lòng với thời trang, từ thời mới đi làm vốn đã manh nha tính toán mở shop thời trang lưỡng tính (mà may quá không thành). Nên tự trong đầu luôn có những suy nghĩ riêng về www (who wear what), và dù trong những ngày mệt mỏi nhất, thì đối với tôi, việc ăn mặc đúng cách và đúng mực luôn được đặt hàng đầu.

Khi đã đủ trưởng thành, bạn nhất nhất phải xác định được cho mình: Mình hợp với phong cách thời trang nào (một bài khác mình sẽ nói rõ hơn về mỗi style). Tiếp theo khả năng mix match của mình đến đâu. Rồi cuối cùng là mình sẽ lựa chọn gì cho mỗi dịp.

Đầu tiên: phong cách thời trang phù hợp. Bạn đã qua tuổi mơ mộng hão huyền, không cần phải loay hoay chạy theo những trào lưu mới. Mà hãy chọn cái hợp với mình nhất. Rồi từ đó khai triển ra cho phong phú đa dạng hơn. Như tôi thấy trong tiniworld có rất nhiều chị mẹ xinh đẹp, gương mặt rõ ràng rất nét, rất có sắc vóc, nhưng trang phục thì không phù hợp chút nào với vóc dáng hiện tại.

Khả năng mix match cho phép bạn phối những chi tiết nhỏ thành một tổng thể lớn hài hòa. Khi lớn lên bạn sẽ không có quá nhiều thời gian cho các phụ kiện, nên hãy chọn một tone màu hài hòa cho ngày hôm đó và phối những phụ kiện chính cùng style lại với nhau. Chỉ cần bộ tứ: Giày/ dép + Mắt kính + hoa tai/ vòng cổ/ vòng tay + túi xách là căn bản đủ đẹp. Những thứ khác tùy tình hình và quỹ thời gian mà có thể thêm vào như: Nón/ cài tóc/ nhẫn/ khăn choàng… Cao tay hay không, tạo được dấu ấn riêng hay không nhờ hết vào khả năng mix match này. Đừng vội học theo các fashionista trên thế giới, vì bạn không thể đếm nổi họ có bao nhiêu phụ kiện và bao nhiêu tủ quần áo trong nhà đâu. Và cũng đừng theo đuổi các thương hiệu lớn, hãy cứ thực tế với những gì mình đang có, mix những thứ bình thường lại với nhau, xen lẫn hàng hiệu và hàng thường thử xem, nếu chúng thật sự hợp cùng nhau, bạn sẽ có một tổng thể đáng ngưỡng mộ.

Và cuối cùng, quan trọng lắm, là lựa chọn hợp cho từng dịp. Tôi rất thích một campaigne thời trang mới đây tên là How-BOld-Are-You. No matter how old you are, how bold you are does matter. Đừng bao giờ cho là mình đã già, mình phải mặc đồ già, hay mình không còn xinh nữa nên phải mặc đồ teen để trông trẻ hơn. Đó là suy nghĩ không đúng, sẽ kéo theo hàng nghìn cái không đúng khác. Hãy sống với tuổi thật của mình, hãy yêu thích chính phong cách thời trang của mình, và diện chúng đúng nơi đúng chỗ sao cho thoải mái và là mình nhất. Tôi nhấn mạnh việc thoải mái, vì khi đã có gia đình, đã có con, nhiều khi bạn đi không phải có mỗi một mình, thì ăn mặc sao để thoải mái chơi đùa cùng con, trò chuyện tản bộ với người bạn đời, hay ăn uống thoải mái với bạn thân, điều này rất quan trọng. Bạn không thể biến mình thành chiếc sào máng đồ với đủ thứ phụ kiện rồi không thể ẵm con hay trang điểm quá đà rồi không thể hôn nó một tẹo… thì xem bộ trang phục hôm ấy fail.

Chung quy thì khả năng mix match trang phục sẽ là tầng thứ hai rất quan trọng giúp bạn luôn thấy mình đẹp

#3: PHONG THÁI VÀ NGÔN NGỮ CƠ THỂ

Ừ thì hay nói là thần thái đấy. Nhưng với phụ nữ trưởng thành thì nó có nghĩa sâu hơn, tôi muốn gọi đó là phong thái và ngôn ngữ cơ thể. Đi qua nhiều giai đoạn khác nhau của cuộc đời có thể khiến bạn đánh mất đi sự dễ thương, hồn nhiên và tự tin vốn có của mình. Hãy lấy lại chúng bằng cách cho mình thời gian thong thả trong ngày, gym hay yoga, ngắm nhìn cơ thể và gương mặt mình trong gương, tập những dáng cười, những dáng đi bạn thấy thích. Ngôn ngữ cơ thể toát ra từ đường cong, từ dáng điệu và các khoa tay nảy chân, cổ vươn cao, mắt nhìn sâu, giọng nói nhẹ… tất cả những điều ấy là nét chấm phá cuối cùng cho sự tự tin cần có nơi bạn. Khi có tuổi người ta càng nghĩ nhiều hơn về những khuyết điểm trên cơ thể, nhưng tin tôi đi, đừng phí thời gian nghĩ đến nó nữa, hay cũng đừng tìm đến thẩm mỹ viện các thứ. Bạn đã sống mấy mươi năm với những đường nét là lạ ấy thì sao không đi cùng đến cuối đời. Hãy biến chúng thành những nét thân quen, dễ thương lạ nơi mình. Như tôi có cái mũi tẹt muôn đời này, mà nhiều khi trang điểm cũng chả thèm đánh khối vuốt cao gì cho hắn. Vì mỗi lúc mình cười, mũi tẹt dãn ra như trái cà chua nhỏ trên gương mặt thấy mắc cười. Mình tự tin thì mình mới đẹp.

Có đôi lúc bạn cũng cần học hỏi, một dáng pose hay, một ánh nhìn đáng nghiên cứu vì thấy sâu lắng quá, hay một nụ cười nửa miệng mình thấy duyên lạ. Và, những điều đó học được hết. Nhìn người ta pose, mình cũng pose theo thử xem, nhà sắm thêm chiếc gương nguyên người để nhìn cho rõ. Rồi những động tác gym hay yoga ấy, cũng cho mình sự mềm mại nhất định. Nói chung cứ học, càng nhiều càng tốt, tự động một lúc nào đó những uyển chuyển nọ sẽ trở thành phản xạ tự nhiên của mình.

Tặng mọi người tấm hình mới đây nhất của mình, thần thái, mix match và make up ổn nhỉ? ^_^

1

Today i start my fashion blog

Tôi, Swan Xuân, sinh năm 1983, cao 1.59m, nặng 42,5kg, số đo ba vòng xin không ghi vì khiêm tốn quá, đã có gia đình, một con gái, công việc ổn định làm wedding planner đã hơn 8 năm, và có một xưởng thêu tay tại gia, sống tại Sài Gòn, quê mẹ ở Vĩnh Long.

5

Một ngày tháng 03/2018, sau một biến cố không vui, tôi mất nhiều ý chí. Có khi 24 tiếng đồng hồ chẳng muốn làm gì, chỉ muốn một mình nghĩ vẩn vơ chuyện nọ chuyện kia, rồi coi mấy cái show không đâu trên youtube. Có lẽ mình giết thời gian vì không muốn nghĩ đến chuyện đã qua nữa. Nó không hẳn là vết thương, nhưng là nỗi ám ảnh, trong nhiều đêm và tới nay vẫn lâu lâu hiện về. Trong những giờ chìm đắm không thiết tha đó, tôi chợt nghĩ: Làm phụ nữ khổ quá, từ lúc sinh ra đã khổ rồi.

Nếu được chọn, kiếp sau tôi muốn là một nam nhi
đầu đội trời chân đạp đất tung hoành tứ phương
chỉ sống làm con sóng lớn của đại dương
mà không lo tóc bạc lưng mềm
không bận tâm suy nghĩ chuyện cỏn con
dửng dưng hơn với nếp sống mỗi ngày
mà bao nữ nhi đang đắm chìm trong đó!

Và tôi nhận ra xung quanh mình có biết bao nhiêu người phụ nữ cũng đang sống mà như lãng quên, lãng quên chính bản thân mình trong đắm đuối việc nhà, con cái, bếp núc, và rồi người xung quanh người từng yêu thương cũng lãng quên họ. Suy nghĩ như vậy khiến tôi cảm thấy đau lòng. Ngày còn bé, ai cũng từng có một ước mơ, có người muốn làm siêu nhân giải cứu thế giới, có cô bé muốn làm tiểu thuyết gia, ca sĩ, diễn viên, người mẫu… Mỗi ước mơ đều đẹp. Mà cuộc sống thì nhẫn tâm, đời người thì khó đoán, nên thôi nhiều ước mơ đành xếp lại nhường cho gian bếp nhỏ, đứa con ngoan và một gia đình tươm tất. Tôi thấy thương cho phụ nữ.

Mỗi người phụ nữ đều đẹp, theo cách khác nhau, chỉ cần đừng lãng quên chính mình, yêu thương đi bản thân mình nhiều hơn, sống ích kỷ hơn một chút, chăm chút hơn cho chính mình, thì cuộc đời này mỗi ngày sẽ dễ chịu, dễ thương và đáng nhớ hơn rất nhiều.

Nhưng cũng cần nhớ rằng, khi bạn 30, sự săn chắc sẽ nhường chỗ cho sự phẳng phiu, mềm yếu của cơ bắp, tóc xanh đen nhánh dày khỏe sẽ rụng đi nhiều, khóe môi bắt đầu có vết hằn thời gian, đôi mắt đen láy cũng sẽ nâu dần ánh mệt mỏi, bàn tay thô ráp hơn, cái cổ có thêm nhiều vết hằn, đôi môi bớt căng mọng. Bạn đừng nghĩ tôi nói quá, vì đó toàn là sự thật. Mà dù hình ảnh có lung linh, make up có điệu nghệ thì THỰC CHẤT thời gian đã bào mòn bạn rất nhiều, phải không? Cho nên, cảm giác “THẤY MÌNH ĐẸP” là rất quan trọng. Chẳng nói tới cái thần thái mà các em nhỏ đang đồn đại nhau mỗi ngày, tôi chỉ nghĩ đơn giản là phụ nữ đã có cho mình một mái ấm, một hay nhiều đứa con, chỉ cần những khoảnh khắc “cảm thấy mình đẹp” là đủ, là sẽ trở nên tự tin và yêu đời.

Cho nên hôm nay tôi bắt đầu viết, về thời trang, những điều thú vị trong đó với phụ nữ 30, về việc làm sao để tin vào sắc vóc của chính mình và trên hết, để cảm thấy mình luôn đẹp.

Enjoy reading!

Saigon, tháng 03/2018

Đứa con thứ Hai: Xưởng thêu Mai Yên

Tôi nhớ tôi của những năm 20, ồn ào náo nhiệt, thích chốn đông người hào nhoáng.
Tôi năm 25, va vấp nhiều nên trầm ngâm và tư lự hơn, nhưng vẫn là còn nông nổi lắm. Khi đó công việc với tôi là những thăng tiến, tiếng tăm đồn thổi và là những cuộc chạy đua vồn vã.
30 tuổi, tôi có cho mình một gia đình nhỏ. Rồi đứa bé ra đời, thay đổi mọi thứ. Tự nhiên từ một người chạy đua tôi đâm ra thành người đi bộ, tĩnh lại, có lúc gần như đứng yên. Tôi tưởng mình sẽ đối mặt với cô đơn và cảm giác “bỉm sữa”, nhưng dường như ngược lại. Trong thinh lặng, tôi có nhiều thời gian để nhìn lại mình, ngắm lại con đường mình đi qua. Cũng chợt nhận ra nó xôn xao và nhiều tiếng ồn quá. Nhìn con, nhìn căn phòng vàng đưa tôi qua những ngày tháng khốc liệt nhất, tôi cảm nhận tình yêu, tình thương, gia đình và trong lòng bỗng có khát khao “muốn sống ích cho đời”. Tròn ba tháng, tôi ôm con và cũng ấp ôm luôn vài niềm mơ ước mới. Tôi muốn chúng tôi sau này có của để dành cho con, và của để dành đó phải là điều có ý nghĩa. Tôi cũng nhớ về ngày còn nhỏ, nhớ những buổi trưa hè nghe chim hót và được mẹ dìu từng đường kim mũi chỉ. May vá không phải là một thế mạnh, nhưng tôi yêu Thêu thùa. Và tôi nghĩ mình có thể tìm về tuổi thơ để sống như những trưa hè năm ấy, với một đam mê vừa cũ vừa mới, với bàn tay nho nhỏ của con và với nụ hôn nồng nàn trên má của người tôi yêu, bằng việc Thêu thùa.
Mất một tháng để tự đấu tranh tư tưởng. Khởi đầu một đam mê lúc nào cũng khó, nhất là khi nó gắn liền với tính kiên nhẫn. Trong 30 ngày đó có lúc tôi tự hỏi mình: liệu có đi theo nổi không? Hay giữa chừng lại bỏ cuộc? Chính mẹ đã cho tôi nhiều niềm tin, rằng chỉ với đôi bàn tay con có thể làm được nhiều thứ hơn con nghĩ!
Rồi bảy tháng tiếp theo, chỉ để mày mò, học hỏi, chiêm nghiệm để tự mình master thứ đang muốn làm. Thực hành thực hành và thực hành là tất cả những gì bạn cần làm nếu muốn biến đam mê thành trái ngọt. Tôi đã học lại từng mũi thêu như đứa học sinh cấp 2 chính hiệu. Tập rút chỉ, tập thêu trên nhiều chất liệu vải, đi mũi tới đều tăm tắp, tập đi mũi chữ thập, mũi nhành cây, xương cá, đột khít đột thưa, mũi bím thưa bím dày, mũi bắc, sa hạt… Và nhân đợt nghỉ Tết, tôi đã đi cả tầm sư học đạo tự push mình biết thêm cả về Thêu máy. Chỉ để sau này cầm một mẫu thêu trên tay dù tinh xảo cỡ nào cũng biết được đâu là thêu máy đâu là thêu tay.
Mà tầm sư học đạo rồi mới thấy một thực trạng đáng buồn lo: ngành thêu thùa gần như đã thất truyền ở nhiều nơi. Ngay như tại quê nhà, tôi cũng không tìm được một nghệ nhân thêu tay nào còn đang hành nghề để có thể đến và học hỏi. Tất cả chỉ còn là thêu máy, vì nhanh gọn kinh tế. Hôm đó tôi buồn bã, vì nghĩ một ngành nghề đẹp như vậy tại sao lại có kết cục này? Buồn rồi thì cảm thấy việc mình đang theo đuổi có nhiều ý nghĩa, hơn cả một sở thích cá nhân, hơn cả một niềm đam mê, là góp phần nuôi dưỡng một Nghề truyền thống của Việt Nam (khi bạn chọn một hướng đi, nếu biết đó có thể to ra thành một bức tranh vĩ mô thì tự động sẽ thấy nhiều tính nhân văn, và đáng để đặt cuộc phần đời lắm!).
Mỗi một ngày tôi tập thêu một thứ. Thêu lên vải, rồi thêu lên khăn choàng, áo, váy, đầm, áo dài, áo len, áo khoác. Đến giờ sau tám tháng lao động, tôi đã tự tin nói “Không có chất liệu thêu và được thêu nào có thể làm khó được mình”. Kể cả trào lưu hoặc không phải trào lưu. Truyền thống kinh điển thì có thêu sợi chỉ. Hiện đại hơn thì có thêu sợi len, sợi lụa, kết hạt, đình cườm kết hợp ghép vải. Nền thì có vải cotton, vải lụa, vải kaki, vải jean, voan ren, voan kiếng, tafta. Mới đây nhất tôi tự đưa mình vào thế khó bằng cách “triệt” cho được chất liệu Len sợi. Mỗi lần tự thử thách như vậy đôi khi trả bằng cái tay phồng rộp, bàn tay tê cứng vì đau, một mẫu thêu trên chất liệu khó có thể mất hàng tuần. Nhưng… sau khi hoàn tất, cảm giác là leo lên đỉnh Everest (dù chưa đi lần nào). Yahoo!
Cuối tháng 05/2016, tôi chính thức launch Xưởng thêu Mai Yên. Mai… Yên là tên con gái, vừa là ý nghĩa “Vì một ngày Mai Yên ả”. Tất cả những gì tôi đang làm là dành cho chính mình, dành cho tuổi thơ của con và giúp nuôi dưỡng một làng nghề.
Tại Xưởng thêu, tôi không đặt cho mình áp lực về tài chính, mọi thứ dành cho góc nhỏ mê muội và ngẫu hứng của tôi (bởi nói, tính muôn đời vẫn cứ nông nổi). Nên khi đến Mai Yên, tôi sẽ mang cho bạn một mẫu thêu riêng. Bạn là bạn, không là ai cả, không có chiếc áo thứ hai giống vậy. Hoặc bạn có thể đặt vẽ, trên nền là cá tính bạn, nhưng mẫu vẽ do Mai Yên thiết kế và độc quyền.
Mai Yên đã khởi đầu như vậy đó! Yên ả và thanh bình!
Page của Xưởng Mai Yên: https://www.facebook.com/xuongtheum…

Duyên thêu

Thêu thùa cũng cần cái duyên
Nghệ nhân thêu thì cần đúng Ba cái duyên.
Duyên thứ nhất là duyên đến với mình. Tính ra mình cũng là đứa cứng đầu, thì cũng có tí khéo tay nhưng tính tình nóng nảy, hiếu thắng và quyết liệt thì có cho vàng cũng nghĩ cuộc đời có ngày cầm kim chỉ thêu thùa. Có plan nhiều dự định cho đời mình, cả ngắn và dài hạn, nhưng công việc gì liên quan đến tỉ mẩn kiên kiên nhẫn nhẫn thì hoàn toàn không có trong danh sách. Mà rồi đùng một phát, quyết tâm nghỉ việc (công việc mà ai cũng cho là mình dại dột khi bỏ ngang) mở công ty làm wedding planner. Lặn hụp trong mớ bòng bong thời mở cửa, rồi sau đó thị trường rộng mở, hào phóng chào đón với những ngày cưới đẹp, độc nhất và một điểm riêng là wedding concept mà tới giờ cũng tự hào là chưa có ai qua khỏi bóng mình. Xen lẫn trong ngày tháng đó cũng là hẹn hò yêu đương các thứ. Rồi tìm thấy goldenman của riêng mình, quyết định sẽ nên duyên cùng anh ấy (sến vãi). Rồi một ngày cưới của riêng mình mà theo mình vẫn là đẹp nhất, rustic nhất trong tất cả những gì từng thấy. Lại tung tăng tiếp hai năm son sẻ bên nhau, rồi một ngày hai đứa nhận món quà Chúa trời ban tặng: một đứa con xinh ra đời. Cái cục vàng xinh xắn đó làm đảo lộn phá tung tới nóc thế giới du mục êm đềm mà hai đứa tạo ra. Và kể từ đó, chuyện xưa đóng lại, cho qua một trang hoàn toàn mới. Trong những ngày trang sách mới mở ra, tôi thấy mình đã rất khác. Khát vọng sống, để tận hưởng, để yêu thương chính bản thân mình, và gia đình mình lớn hơn bao giờ hết. Tôi quý trọng từng giờ khắc dưỡng thương nơi căn phòng vàng yên ắng, nâng niu từng phút ngắm nhìn cha mẹ, người yêu và đứa con gái bé nhỏ của mình. Lúc đó trong tôi chỉ có một suy nghĩ: còn được sống trên cõi đời này là một điều may mắn. Rồi trong những đêm thanh tĩnh mịch, nằm bên mẹ và con gái, tôi ngắm nhìn cuộc đời qua ô cửa sổ vuông, phía trên là bầu trời đầy sao, một suy nghĩ chợt lóe lên, sáng quắc như vì tinh tú trên kia “Cuộc đời này đã cho mình nhiều quá, mình phải làm gì để lưu lại nó, để những gì mình làm ra còn mãi cho ngày sau, cho con mình, cho những người mình yêu thương”. Sáng sau, trở dậy, tôi cuống cuồng tìm đọc quyển thơ Xuân Diệu. Trang sách đã sờn ố vàng vì tháng năm, tôi ngửi mùi từng ngón tay đang vương dòng chữ. Bỗng dưng mà nhìn bàn tay mình, mười ngón tay Ba mẹ tặng cho này, tôi sẽ làm được hơn rất rất nhiều với nó. Lúc đó một mảnh vải cũng vàng ố, rơi từ trong quyển thơ. Đó là mảnh vải đã được rút chỉ gọn gàng, còn thêu dang dở của chính tôi ngày xưa, cách đây hai mươi năm. Tôi cầm lên ngắm nghía, thấy như có một điềm mách bảo trong tâm hồn. Tôi nhớ ra ngày xưa mình thích thêu lắm, nhưng vì phải ngay ngắn thẳng thớm nhiều lề luật quá nên đâm nản lòng. Giờ nhìn mảnh vải trong tay, có một tiếng nói đâu đó nhẹ nhàng trong đầu: hãy thêu thùa đi. Những tác phẩm thêu của mình sẽ còn để lại cho đời sau đấy. Và đó cũng là cách nâng niu đôi bàn tay cha mẹ ban cho. Có ai ngờ? Tôi bắt đầu thêu thùa từ ngày hôm ấy. Đôi tay rắn rỏi qua bao sự kiện cuộc đời từ giờ bắt đầu gắn với mũi kim sợi chỉ và những thứ yên bình. Không phải là duyên thì là gì? Không phải là omens như trong Alchemist là gì? Chẳng phải là Giấc mơ của chàng chăn cừu sao…
Duyên thứ hai là thêu ra chiếc áo có duyên. Không phải thợ may nào cũng là nhà thiết kế thời trang. Không phải người trang điểm nào cũng là makeup artist. Và cũng không phải người thêu nào cũng là nghệ nhân thêu. Với tôi, nghệ nhân thêu phải cho ra những chiếc áo thêu duyên dáng. Mà khi nhìn vào người khác biết ngay được À đây là áo thêu của chị X, à đây là đầm thêu của chị Y. Có cá tính, có duyên ngầm và một ý tứ gửi gắm vào trong đó. Người đẹp chưa hẳn đã có duyên. Có những chiếc áo thêu ra trông rất đẹp, nhưng sao không thấy hợp với mình, không thấy mình trong đó, và nhìn hoài thì thành ra vô duyên. Có những tình huống như thế thật. Không lý giải mà cũng không thể dạy được. Duyên là cái hồn mà mỗi nghệ nhân gửi vào chiếc áo của mình. Duyên mà đã có thì dù thêu nhiều hay ít, điểm xuyết hay ấn tượng thì cũng toát ra được nét duyên dáng quyến rũ riêng. Từ khi bắt đầu thêu thùa đến nay, tôi nghĩ việc làm wedding planner đã cho tôi nhiều cấu tứ hay, thui rèn đôi mắt thẩm mỹ bản thân, nên mỗi chiếc áo thêu ra thì đều khác, đều riêng và có dấu ấn của mình trong đó. Duyên hay không thì còn tùy cảm nhận của người đối diện. Nếu hợp gout thì sẽ thành có duyên, còn không thì sẽ ngược lại và khó có thể đi cùng nhau. Nhưng tôi tin, khi nhìn vào một chiếc áo thêu của MaiYen, người ta sẽ nhận ra.
Duyên thứ ba là duyên với những người yêu chiếc áo thêu. Thêu thùa mà không có những người yêu mặc chiếc áo thêu thì cũng thành ra vô dụng. Phải có người nhận ra giá trị và nâng niu thì những chiếc áo thêu mới trở nên lung linh, hữu dụng và sống một cuộc đời ý nghĩa. Tôi may mắn có nhân duyên gặp những người cũng yêu thêu thùa, cũng quý trọng những chiếc áo thêu. Chỉ cần vậy là đủ. Hy vọng một ngày không xa, với những lớp dạy thêu one-on-one hay hình thức workshop thì sẽ có thêm nhiều bạn trẻ nhìn ra nét quyến rũ của nghệ thuật thêu thùa.
Vì một nghề truyền thống ấy mà, tồn tại được là nhờ những cách tân và thế hệ mai sau nhiều lắm!
Cảm ơn cuộc đời, lại lần nữa mang Ba chữ Duyên lớn đến với tôi. Cảm ơn rất nhiều! —–