THIS IS SWAN

Có những nỗi niềm có thật, còn lại là hư cấu hoặc những lời thì thầm tôi nghe dọc đường. Dù là gì, tất cả là một phần khoảnh khắc đã đi qua đời tôi.

Category: Cưới & Gia đình

Khi ta viết, thời gian dừng lại

Thời gian thư thả nhất trong ngày là vào sáng sớm khoảng 5.30 hoặc là tối muộn 9h. Khi đó nếu không thêu thùa tôi thường viết lách. Khi mình viết ra được những cảm xúc suy nghĩ trong lòng vào một thời điểm nào đó thì thấy như thời gian dừng lại. Hay như boo boo nói là Hình ảnh đôi khi không giữ lại được còn câu chữ lại cho mình biết lúc đó, ngay khoảnh khắc mình viết đó, mình đã suy nghĩ gì, buồn vui trầm mặc ra sao. Thời gian đúng không quay lại được nhưng bằng cách nào đó, bạn có thể giữ lại và để nhớ về. Như hai đứa tôi vẫn đang thường làm, là viết.

Mấy hôm nay trên facebook có màn “Dậy thì thành công”. Tôi không thích dùng hình ảnh để cho thấy một đoạn đường đời. Vì thẩm mỹ mỗi thời mỗi khác, gương mặt lúc chưa phát triển hoàn chỉnh cũng khác, tính cách và thần thái đôi khi cũng chẳng phải như trước. Nhưng tôi lôi những bài mình đã viết ra cách đây chừng 10 năm đọc lại. Và tôi có thể hình dung được con nhỏ Swan năm 2007 vs 2017 ra sao. Viết cũng là một cách để biết mình đang lớn.

Và đó cũng là một trong những cách tôi thường dùng để đo đạc con người. Như khi vào đọc blog của một cậu bạn ngoài đời cứ ngông  cuồng xốc nổi vội vàng sống vội vàng chán, đọc bài cậu viết tôi lại thấy cậu hay hay. Kiểu cũng luôn lo lắng người ta nghĩ gì  về mình, cũng trẻ con ngây ngô, nhưng rất có đam mê và khá sâu sắc. Thế là tôi cho rằng có thể kết bạn được và rong ruổi cùng  cậu khá nhiều (mà đã có nhiều chuyến đi cày cuốc hay ho như vậy thật). Hay như khoảng thời gian mê nhạc Quốc Bảo, đắm đuối từng câu chữ mơ hồ mộng mị lãng bạt trong đó, hình dung ra nhiều thứ về người nhạc sĩ có một tâm hồn nhạy cảm phong phú và phiêu diêu này, cho tới khi đọc blog của QB, hóa ra lại rất cực đoạn, tiêu cực và nông nỗi hơn mình nghĩ  nhiều. Thế là vài tháng sau mình không còn nghe nhạc QB nữa, mãi tận đến hôm nay.

Rồi khi biết boo boo, anh đưa link blog cho xem. Tôi không nghĩ một cậu đàn ông bề ngoài lùi xùi, ngơ ngác và đam mê ăn uống lại có trong mình một trái tim nhân hậu, đôi mắc nhìn đời lạc quan, sống với đam mê và chẳng bao giờ quan tâm đến người khác nghĩ gì về mình hay gọi là can đảm như vậy. Có những bài trong blog của anh khi đọc tôi có thể hình dung ra: ờ thì trưa hè khắc nghiệt vậy, công việc mệt vậy, nơi ở bình thường vậy mà sao vẫn cảm nhận được là người này đang huýt sáo bước chân tung tăng đi làm đi ăn trưa mỗi ngày, chiều chiều đạp xe đạp tàn tàn về nhà, đầu lẩn quẩn những giai điệu Indie bất cần. Hình ảnh ấy rõ ràng là rất hay, rất trong sáng. Thế là tôi đâm tò mò, đến mức chọn ra những bài hay nhất, in ra gửi về cho mẹ xem để hỏi mẹ nghĩ như thế nào về anh ấy!

Đọc những gì người ta viết (viết hẳn hoi, không phải vài ba câu đưa đầy selfie sống ảo), tôi thường thấy mình nhận xết được khá đúng về họ. Hình như tới nay chưa có sai, không bị lầm lẫn và sai lạc như khi trông vào gương mặt, vào những mối quan hệ xung quanh họ hay vào profile sáng chói. Ngay cả khi họ là người không thể viết lách hay không thể có những đoạn văn hay kiệt xuất thì sự khẳng khái, tính cương trực vẫn được thể hiện trong cách họ hành văn.

Lúc học lớp 10, trong kỳ thi tuyển văn toàn tỉnh, tôi được giải cao, đề bài là phân tích bài Mẹ của Lưu Trọng Lư. Tôi đếch biết gì về tác giả, lại càng chưa hề đọc qua bài văn này, bước vào phòng thi trong tâm trạng thảnh thơi vô cùng, không nghe không thấy không học, không gạo bài gì sất, chả có gì để mất. Đề bài phát ra tự nhiên đọc bài thơ thấy muốn khóc, nhớ mẹ ghê gớm. Rồi cứ thế cứ viết ra, mấy trang giấy, viết xong chả buồn đọc lại cứ thế nộp bài ra về, chắc mẩm phen này cô giáo trái tim lầm chỗ đặt trên đầu rồi, cho mình đi thi thì hỏng bét. Vậy mà ra kết quả tưởng đọc lộn tên. Rồi tới khi phát lại bản sao bài làm, mình không tin là mình có thể viết được nhiều trang và nhiều cảm xúc đến vậy. Mà không phải phân tích, chỉ nói về mẹ và những kỷ niệm từ xưa bé của mẹ con mình, hên sao có những cảnh rất giống ký ức của tác giả trong bài (chắc nhờ vậy mới khớp khớp, đọc qua tưởng phân tích thiệt).

Đó là lần đầu tiên mình nhận ra Khi mình viết, thời gian không gian tất cả dừng lại, khi mình viết xong rồi bẵng một thời gian đọc lại, mình sẽ thấy mình là một đứa bé, đứa bé có nhiều khuyết điểm nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Cho nên dù bận thế nào, mỗi tháng mình cũng dành ra vài ba hôm để viết. Rồi xen kẽ những thông tin cuộc sống hàng ngày là những viết lách vớ vẩn linh tinh nhưng khá dài của mình, tất cả được lưu trên file world đặt tên là “The writings”, hoặc thích thì post đâu đó trên facebook.

Để lúc nào đó không còn nhớ được những kỷ niệm xưa, không còn nhận ra mình bị thời gian và cuộc sống bào mòn thế nào, mình sẽ lại lôi ra  đọc và nghiền ngẫm. Tuổi thanh xuân còn đó, tuổi thơ còn đó, rất rõ ràng và nguyên sơ qua những trang viết nhỏ mà mình đang giữ lại từ rất lâu rồi!

Advertisements

Think week at Vinh Long (13/04-18/04/2017)

Think week – think as an embroidery Artist
Tớ off công việc một tuần chẵn từ hôm nay để có cho mình một #SwanThinkWeek. Session này mỗi năm đều nên có. Cô gái tháng Tư này sẽ dành để suy nghĩ như một Embroidery Artist.

  • Để không cô đọng trong một cái hồ
    Biển Chết mặn chát là vì không nhường hay chia sẻ với bất kỳ con sông dòng suối nào. Kiến thức nếu không cho và nhận hay tiếp thu mới mẻ thì sẽ sớm trở nên cô đọng và buồn chán trong cái hồ bé nhỏ.
  • Cảm hứng đều ở cội nguồn
    Thế giới này bỗng đôi khi trở nên chật chội và khó khăn. Tôi chọn cách đi về nhìn lại tuổi thơ, nhớ lại yêu thương và ấm áp. Ở trong đó tôi lại có hết tất cả những điều tưởng phải xa xôi mới tìm thấy: cảm hứng, ký ức, hạnh phúc và con đường phía trước. Như khởi đầu của việc thêu thùa cũng vậy, từ những buổi trưa hè bên con, từ một trang sách cũ, từ mảnh vải ố vàng. Tôi luôn tin mình sẽ tìm thấy những điều quý giá ở đâu đó nơi quê nhà.
  • Một tuần để thở, hơi thở của thiên nhiên
    Khi tôi nói thiên nhiên là tôi đang nói về thiên nhiên rất thật, là con đường có lá me bay, là nhánh hoàng hậu vàng rực ven đường, là hoa cỏ bay là là trong gió, chiều hoàng hôn trước hiên nhà có vạt nắng xéo qua. Khi thở được một không gian như thế là khi thấy mình được tiếp thêm nhiều năng lượng để tiến lên với những điều mới và cả thêm chí khí để nói không với những phiền nhiễu xung quanh.

Một tuần sẽ thật hay cho sự nghiêp thêu thùa!

Làm mẹ (viết vào tháng 10/2015 khi sinh Yên được 03 tháng)

Làm mẹ!

Tôi sinh con đến nay đã hơn ba tháng.

Ngồi trong phòng, nghe tiếng quạt o o bên tai, một bên là cửa sổ mở toang nghe trời gió mát rượi, một bên là ly nước gạo lức thơm lành vừa nấu, trước mặt là một cô bé nhỏ xinh. Đứa con gái của tôi đó! Đứa con mà hơn 9 tháng tôi đã thấm nhuần cái khổ của ốm nghén lên bờ xuống ruộng, trải qua những giờ phút kinh khủng nhất sau khi sinh với cái cảm giác: có khi không gặp lại được con mình, và những giọt nước mắt tuôn rơi khi ngay cả đi đứng, cho con bú những giọt sữa đầu tiên mà bản thân mình cũng không tự làm được.

Và chỉ với một nụ cười khanh khách ban sáng, đứa bé con nhỏ xíu đã xóa tan tất cả những ngày tháng đó. Giờ chỉ còn yên bình và hạnh phúc ngắm nhìn nó mỗi ngày!

Thời gian có lúc trôi qua rất nhanh, vụt cái đã một năm, có khi lại trôi qua rất chậm, như 9 tháng mang bầu và 3 tháng dưỡng sinh vừa qua. Tôi còn định khi có mang và lúc sinh xong sẽ viết lách thật nhiều, kể về những nỗi niềm, cảm xúc, thăng trầm trong thời gian chờ bé chào đời và ê a những tiếng đầu tiên. Nhưng rồi giờ lại thôi, không viết. Có những thứ vô nghĩa khi viết ra thành lời, vì chỉ có trải nghiệm mới hiểu. Có những đau đớn lại trở nên quá dài dòng để kể lể và cảm thán.

Nhưng mà, tôi sẽ viết về mẹ tôi.

Từ lần thử que 2 vạch, trong tôi đã lan man những cảm xúc lạ, lắm lúc đưa tay sờ bụng mình nghĩ “Trong đây đang có một sinh linh bé, ngày xưa mình cũng nằm thế này trong bụng mẹ, không biết mẹ và cha đã vui như thế nào nhỉ?”. Rồi 5 tháng tiếp theo vật vã trong những cơn ốm nghén không dừng, chưa bao giờ tôi thấy mình yếu ớt và xuống sức như vậy, có hôm ngồi trong taxi đi họp mà nước mắt rơi lã chã, rồi nghĩ” Có con khổ vầy sao hồi đó mẹ mình lại nằng nặc muốn có hai ba đứa con?”. Thời gian đó mẹ gọi điện thoại thường xuyên, khi thì hỏi con ăn uống gì chưa? Muốn ăn gì không mẹ nấu mang lên cho, lúc lại kể cho tôi nghe những gì ngày xưa mẹ đã đi qua, ờ có bầu gặp tình huống đó nên làm gì, không nên đến những nơi nào, nằm nghỉ ra sao, bớt công việc lại đi con, nghỉ ngơi đi, công việc còn đó chứ mất đâu… Trong mơ thi thoảng tôi thấy ngôi nhà cũ, với khoảng sân vườn rộng ngát, và mẹ dắt tay tôi lẫm chẫm trong nắng sớm. Và cứ sau mỗi cơn mơ ấy, gối tôi ướt đẫm mồ hôi và nước mắt, tôi bắt đầu nhớ ra: ngày xưa để nuôi lớn tôi và em tôi, Cha mẹ đã nỗ lực thế nào. Và nhất là mẹ, đã hy sinh nhiều thứ vì gia đình, vì chị em tôi.

Tháng thứ 7, thứ 8, tôi bắt đầu đối mặt với nhiều vấn đề về sức khỏe. Mẹ động viên mỗi tối. Lúc đó tôi buồn và tâm trạng u uất lắm, có khi đang ngồi ăn tối, nghĩ tới việc phải kiêng khem mỗi ngày mà bức bối trong lòng. Không kể boo boo mỗi ngày luôn bên tôi, đỡ đần và yêu thương, thì Mẹ là người thứ hai ở cạnh tôi trong những ngày này. Nhiều năm trước, mẹ con thường biên thư cho nhau, khi tôi đi làm cũng là khi thói quen đó không còn nữa. Rồi mẹ cũng là người thường gọi điện thoại hỏi thăm đứa con gái xa nhà, mà tôi thì vô tâm hờ hững. Thà dừng sớm một cuộc gọi của mẹ chứ không để lỡ một cuộc vui, hay meeting đang hồi gây cấn. Nghĩ lại muốn hiện hình ra tát ngay vào mặt cái đứa con gái hồi xưa đó, quát vô mặt nó rằng “Mày vô tâm vừa thôi!”. Nhưng rồi lại nghĩ, không có ngày ấy thì không có bây giờ! Tôi đã hiểu tình mẹ tình cha là vô biên và mãi mãi, dù những đứa con có ra đi hay trở về, dù ngày tháng có trôi qua thì tình thương vẫn vậy, vẫn dạt dào và không có điểm dừng.

Tháng thứ 8, sang tháng thứ 9, tôi đi khám thai hầu như mỗi tuần, rồi từ tuần 36 là hầu như cách 2-3 ngày đi một lần. Mỗi lần đi về mẹ cũng đều là người tôi gọi đầu tiên, kể cho mẹ nghe bác sỹ hôm nay phán thế nào, em bé nặng bao nhiêu, con thấy có người bị này bị nọ… Mẹ nghe hết, kiên nhẫn, bao dung và an ủi tôi mọi bề. Mẹ nói mẹ trông cho mẹ tròn con vuông, làm con gái cực lắm con, nhưng khi có con rồi con sẽ thấy thế giới của mình khác đi, hạnh phúc làm mẹ lớn hơn rất nhiều những nhọc nhằn đang trải qua! Lúc đó tôi gật gù nghe lời mẹ mà cũng chưa thật sự hiểu lắm. Có mang rồi mà sao đi trên đường nhìn con người ta tôi vẫn cứ dửng dưng, đứa con nít nào bâu lại đeo theo giỡn mình còn sợ nó làm mình té, xua đi nhanh. Mẹ nói “Mình sẽ thương con mình con ạ!”.  Khi tôi lo lắng đếm từng ngày chờ đến khi sinh cũng là khi mẹ đã chuẩn bị sẵn một giỏ đồ, lúc nào cũng trong tư thế chạy lên với con gái liền. Sau này nghe Cha kể lại mà rớt nước mắt, nói “Mẹ con, thời điểm đó là lúc nào điện thoại cũng cầm tay, đồ đạc sẵn sàng, cứ cách vài ngày là lại nghe nói đi chợ mua thêm đồ cho em bé, mua thêm đồ cho con gái, nôn còn hơn vợ chồng con!”. Tôi hiểu, vì mẹ đã trải qua ngày vượt cạn, mẹ biết đứa con gái ốm ròm, cáu bẳn và bướng bỉnh ngày nào giờ cũng sắp đi qua cửa ải đó, mẹ lo cho tôi không giữ được tâm trạng ôn hòa, thương tôi phải sắp đối diện với cơn đau thắt dạ, nên tất cả mọi suy nghĩ thời gian đó là dành hết cho tôi, đến độ đi lễ cũng dặn trước: nếu tụi con gọi mẹ không được thì là mẹ đang đi lễ, con gọi vào máy của Cha nhé, mẹ sẽ chạy lên với con liền!

Buổi sáng ngày tôi vào viện, cũng không phải là cơn đau như mọi người thường tả, tôi lại có vài dấu hiệu khác, nhưng người ta kêu nhập viện sớm để còn chuẩn bị cho nhóm máu hiếm, tôi cũng cứ bình thản. Boo boo điện thoại cho mẹ, chỉ 3 tiếng đồng hồ sau tôi đã nghe mẹ ở ngoài chờ, nhưng vẫn chưa tới giờ được vào thăm nom. Mười phút nữa đến giờ, boo và tôi đã hoàn tất xong một số thủ tục căn bản, anh về nhà sắp xếp công việc, tôi ra với mẹ, chờ đến khi mẹ vào cùng tôi. Mẹ kể lại, lúc đó nhìn thấy con từ xa, mẹ muốn khóc, con gái mẹ xanh xao, mệt mỏi và bị nhiều dấu vết của thai kỳ quá. Ra tới, tôi cầm tay mẹ, giữa chốn đông người mà không kìm được nước mắt, nói nho nhỏ “Mẹ ơi con sợ!”. Mẹ siết chặt tay tôi, cũng khóc theo “Không sao đâu con, sẽ ổn sẽ ổn thôi”. Ông bác kế bên nhìn hai mẹ con như thể lạ lắm, có gì đâu mà khóc. Cái nắm tay của mẹ, tôi mới để ý tay mẹ đã chai sờn nhiều lắm, tóc mẹ cũng bạc nhiều so với vài tháng trước đây. Bàn tay chai sờn đó, giờ tay tôi ở trong, tôi không cảm thấy sợ nữa!

Mẹ ở cùng tôi cả buổi chiều, sang tối thì bắt đầu có những cơn đau thắt. 15 phút một lần, rồi 10 phút một lần, 5p một lần, tôi siết tay mẹ đau nhói, mở ra thấy cả lằn đỏ trên tay. Cảm giác đau quặng thắt, tôi biết giờ phút mình vừa sợ vừa trông đợi sắp tới. Mẹ đi cùng tôi đến phòng khám, bsy bảo vào phòng sinh thôi. Tôi nghe giọng mẹ hấp tấp hối hả trong điện thoại cho Boo boo “Con ơi, X nó sắp sinh rồi nè!”.

1h sáng. Tôi ở trong phòng sinh một mình, mẹ vẫn chưa được cho vào.  Cơn đau thắt từng hồi ngày càng gần nhau, phòng kế bên có chị cũng đang chờ, mà la quá, kêu cứu bác sĩ liên tục làm tôi cũng chột dạ, sự lo lắng ban ngày giờ quay về, mà lại không có mẹ kề bên.

3h sáng mẹ đã được vào. Tôi nhăn mặt vì đau nhưng cũng kịp nhìn gương mặt mẹ lúc đó, xanh xao vì lo lắng cả mấy tiếng đồng hồ. Vừa vào đến phòng mẹ lao đến nắm lấy tay tôi, lúc đó đang co lại vì đau thắt. Như người giữa biển vớ được phao, tôi bấu chặt tay mẹ từ lúc đó. Đoạn đường sau đó ai có sinh thường sẽ hiểu. Sau này mẹ kể lại, khi nghe cô y tá nói lầm bầm với nhau “…định bao nhiêu”, thì mẹ không dám nhìn nữa. Cho đến khi nghe bảo em bé ra rồi nè! Lúc đó mẹ nói cái nhìn đầu tiên là về phía tôi, mẹ muốn coi con gái mình gương mặt thế nào, còn tỉnh hay đã ngất, sau đó là đến em bé. Còn tôi, câu đầu tiên tôi hỏi mẹ là “Con con nó bình thường không mẹ?”.  Dây rốn vẫn còn đó, em bé nằm đỏ hỏn trên ngực tôi, nhịp thở phập phồng phập phồng. Một sinh linh ra đời, đây là thành quả của 9 tháng cưu mang sao, đây là kết tinh của tình yêu, là chặng đường lịch sử của thiên chức làm mẹ ư? Mọi chuyện quá lâu, nhưng khi đến rồi lại quá nhanh, quá bất ngờ, tôi ôm lấy đứa con bé nhỏ đang dồn dập thở, nhìn mẹ, nắm lấy tay mẹ, nói “Con làm được rồi mẹ!”. Và chỉ 5 giây sau một cơn ớn lạnh ập đến, toàn thân tôi run rẩy không kiềm chế được, tôi lại bấu lấy tay mẹ và chỉ kịp nói “Mẹ, sao con lạnh quá”. Sau đó là mơ màng, người run lên bần bật. Mẹ choàng ôm lấy vai tôi, liên tục hỏi bác sỹ tại sao, tại sao… Chừng vài phút tôi đã bớt run, đèn trong phòng bật vàng sáng trưng để giữ ấm cho hai mẹ con tôi. Tới giờ tôi mới tạm bình tĩnh nhìn ngắm đứa con gái nhỏ của mình, rồi quay qua nhìn mẹ, tôi khóc. Mẹ vuốt trán, kêu đừng khóc con, mọi chuyện ổn rồi!

Nhưng mà mọi chuyện thật ra chỉ mới bắt đầu.

Một xác suất đã rơi vào tôi, ra vào may vá đến 3 lần, vô 1 lít máu hiếm, đến lần thứ 3 tôi chỉ kịp thều thào với anh bác sĩ phòng mổ đang đứng ở đầu giường “Bác sĩ anh chụp thuốc mê cho em, em đau lắm!”. Lúc này con gái bé bỏng đã được bế ra riêng, sau đó được đưa sang phòng dưỡng nhi. Còn tôi, lúc mở mắt thức dậy, thấy mình vừa được đẩy từ phòng mổ ra, đã bật khóc, thành tiếng và nức nở. Lúc đó từng nghĩ “Có khi nào mình không được gặp lại con, có khi nào mình không thấy mặt cha mẹ và boo boo lần nữa!”. Khoảnh khắc đó là kinh khủng. Tôi chưa từng nếm trải qua nỗi đau thể xác nhiều và lâu đến vậy, cũng chưa từng có lần suy nghĩ bi quan cùng cực như thế. Sau đó hồi lâu gặp lại booo boo, và mẹ, tôi đã nắm tay hai người ấy thật chặt, vì tôi đã biết, đã trải qua cảm giác sợ hãi tột cùng, sợ không gặp được người thân yêu mãi mãi.

Tôi nằm viện hơn 1 tuần. Sinh thường mà te tua hơn sinh mổ, bác sĩ nào vào thăm khám cũng nói câu này, tôi nghe mà lòng thấy mệt mỏi. Tối tối mẹ nằm kế bên thủ thỉ vào tai tôi “trong cái rủi có cái may, Chúa đã thương mẹ con con nhiều lắm! Đừng lo con, mọi việc rồi sẽ tốt hơn thôi!”. Tôi dụi đầu vào mẹ nghe lòng ấm áp và vững tin.

Đó là tuần dài nhất của đời tôi đến thời điểm này. Mỗi cái nhích người, mỗi bước chân, mỗi nhịp ngồi đều là nước mắt và nước mắt, vì đau. Mẹ luôn ở bên tôi, 24/24, dìu tôi đi từng bước, đút từng muỗng cháo, nói cho tôi nghe những lời lạc quan và êm ái. Mỗi ngày mẹ ngủ chỉ vài tiếng, chăm tôi là hết cả ngày. Có những đêm nằm trên giường lắng nghe tiếng bước chân bình thản bên ngoài tôi ao ước đi đứng bình thường được như họ, để mẹ bớt nhọc, nhìn mẹ nằm giường kế bên, hơi thở ngắn dốc, mắt chỉ khẽ lim dim không dám ngủ sâu vì sợ tôi có muốn trở mình hay ngồi dậy, tôi ứa nước mắt. Đến lúc này mẹ vẫn còn khổ vì con. Ba mươi hai năm rồi, vẫn vậy.  Khi bé về đến phòng, mẹ cũng lại là người chăm bẵm, ngay cả việc cho con bú những giọt sữa đầu tiên tôi cũng không thể tự làm được. Nhìn mẹ ẵm em bé, đưa vào lòng cho tôi, phụ tôi nâng bé lên bầu sữa, tôi nấc nghẹn trong lòng. Cuộc đời này con nợ mẹ quá nhiều mẹ ơi!

Ngày xuất viện đầy khó nhọc rồi cũng qua, tôi về nhà trong vòng tay yêu thương chăm sóc của Cha mẹ trong suốt 2 tháng liền. Tháng đầu tiên, cảm giác thật tệ! Tôi vẫn chỉ nằm đó, nhìn mọi thứ diễn ra xung quanh, thi thoảng lại ngồi lên cho bé pú, rồi lại phải nằm, có thể nhích từng bước nhưng là rất chậm, rất mệt nhọc, tôi chưa tự mình bước xuống giường được mà phải lồm cồm bò lên rồi từ từ lê chân xuống. Thời gian đó tôi đã nghĩ mẹ thật là siêu nhân. Vừa lo cửa hàng, vừa nấu cơm gia đình cho cha mẹ, vừa làm việc nhà, vừa chăm tôi cả ngày, tối đến lại thức để cùng tôi chăm em bé. Tôi hỏi Mẹ lấy đâu ra nhiều sức lực để chu toàn mọi thứ? Mẹ nói “Đây là việc mẹ có thể làm, là niềm vui mà con!”. Đêm ấy mẹ không biết tôi đã úp mặt vào gối khóc như một đứa con nít. Phải mất mười mấy năm tôi mới thương mẹ nhiều, mất hai mươi mấy năm để nhận ra gia đình là tất cả, và đến ba mươi mấy năm để thấu hiểu nỗi lòng Cha mẹ, hiểu ra những nỗi đau và hy sinh mà mẹ đã làm cho chị em tôi, cho gia đình của mẹ.

Có đêm mệt quá, mẹ ngủ thiếp đi, tôi nhìn mẹ, mắt lõm sâu, môi xanh nhợt, má hóp và hơi thở nhọc nhằn, lúc đó tôi tự hỏi mình đang gì vậy trời, sau không sớm khỏe lại đi, sao không nén đau đi để mẹ bớt mệt, nước mắt không giúp được gì đâu!

Những ngày sau đó mọi việc khá hơn, tôi tự gội đầu, đi lại được chừng mười mấy bước chân, tự cho bé pú, tôi đọc sách, nghe nhạc và nằm trôi nổi trong những suy nghĩ vẫn vơ của mình. Tôi quen với tiếng khóc của bé, quen với tiếng bước chân mỗi tối của mẹ, quen với ánh đèn vàng trong căn phòng bỉm sữa này. Tôi đã thấy tâm trạng và cả sức khỏe nữa, khá hơn dần. Một ngày đẹp trời, tôi nói với Cha mẹ: từ mai con sẽ ẵm em bé qua nhà ngoài chơi cho vui, và đỡ cho mẹ qua lại mỗi ngày! Cha mẹ nhìn nhau rồi khẽ gật đầu, tôi coi đó là một lời động viên lớn. Tối đó tôi nôn nao lắm. Hơn một tháng rồi tôi đâu có đi đâu ra khỏi căn phòng này!

Ngày hôm sau ấy đối với tôi như là một giai đoạn mới. Ở đó, tôi thấy mình khỏe hơn, tươi hơn, em bé săn chắc hơn, mẹ đỡ vất vả hơn, cha bớt lo lắng hơn. Việc di chuyển qua lại mỗi sáng và tối cũng khiến tôi thoải mái hơn về mặt tinh thần, không còn tâm thế thất thường, tâm trạng bực dọc thường xuyên như trước nữa. Và hơn hết, tôi tự hào về bản thân mình vì đã cố gắng hết sức để Cha mẹ bớt lo.

Tối tối mẹ (giờ đã là ngoại), và mẹ con tôi vẫn trở về phòng bỉm sữa để nghỉ ngơi. Những tuấn tiếp theo đó tôi và mẹ có nhiều thời gian và quan trọng là sức khỏe đã cho phép, để nằm tâm sự với nhau. Tôi bật cho mẹ nghe những bài nhạc xưa yêu thích, trong âm thanh dịu dàng đó cùng ánh đèn vàng êm ái, tôi đã nghe nhiều câu chuyện của mẹ. Mẹ cũng có nhiều ước vọng thời con gái, rồi lấy chồng, mẹ đã đi vào vòng xoáy gia đình, nhưng mà thời đó ai cũng vậy, nên mẹ bỏ quên những gì mình muốn. Mẹ muốn đi học nhưng vì lý lịch cơ quan không cho, rồi sinh tôi, đứa con gái đầu lòng bướng bỉnh gắt gỏng và bệnh triền miên, mẹ lại cho những lo toan cuốn đi thêm lần nữa. Vài năm sau mẹ chuyển chỗ làm, mẹ lại muốn đi học chuyên môn, nhưng người ta muốn mẹ làm kế toán. Thế là lần nữa mẹ lại kẹt trong mớ bòng bong của cuộc đời. Rồi sinh đứa con trai út, cha mẹ quyết định mở cửa hàng buôn bán, bắt đầu một chặng đường mới với nợ bán buôn, từ đây mẹ vĩnh viễn xa rời ước muốn thời trẻ của mình. Chữ mẹ rất đẹp, nét đẹp bay bướm cầu kỳ của cô tiểu thư được nuôi dưỡng trong môi trường gia giáo, tính mẹ cũng rất hiền. Ba mươi mấy năm tôi đếm được trên đầu ngón tay số lần mẹ nổi cáu. Mẹ kiên nhẫn, chịu khó, yêu thương hết mực chồng con. Mẹ của tôi là thế!

Trước ngày về lại SG, tôi có gửi cho mẹ lá thư tay. “Mẹ đã bõ lỡ những cơ hội mà mẹ đáng được hưởng, để vuột những giá trị mà nhiều người theo đuổi, nhưng với tụi con, mẹ đã là người phụ nữ thành công nhất trên cuộc đời này. Vì mẹ có một gia đình đẹp, mẹ đã hy sinh tuổi thanh xuân mình và nuôi dưỡng niềm tin xứng đáng, mẹ yêu cha, yêu tụi con, và tụi con cũng yêu mẹ rất nhiều. Tình yêu đó sẽ đưa mỗi người trong gia đình mình tiến về phía trước và lúc nào cũng bên nhau. Mẹ đừng buồn vì những điều chưa làm được, vì với con, mẹ đã làm được nhiều hơn nhiều lắm những gì một người phụ nữ bình thường luôn mong mỏi!”…

Cha mẹ nói có khi từ đây về sau, hai tháng vừa rồi là quãng thời gian lâu nhất mà tôi ở cùng Cha mẹ! Tôi đã bật khóc khi nghe lời này. Đúng thật, tôi cũng đã có gia đình, nay đã có đứa con đầu lòng,  tôi cũng sẽ quay cuồng trong những mối lo của gia đình mình, và quan trọng hơn hết, tôi sẽ luôn ở cùng gia đình mình, nên việc tách ra, về nhà ở cùng cha mẹ sẽ vô cùng khó và hiếm. Lúc đó tôi nghĩ, Cha mẹ đã bên tôi mấy chục năm, kể cả khi tôi rời đi buông mình vào những hào nhoáng thì cha mẹ vẫn ở đó mong chờ tôi trở về, còn tôi khi vừa tỉnh cơn mê thì đã có cho mình một hạnh phúc và những vướng bận riêng, không có lấy một thời gian đủ dài ở lại cùng Cha mẹ. Cuộc đời thật ngắn, mà sao người ta phải thật lâu mới thấu ra đạo lý này!

Ngày tôi trở lên SG mẹ đã đi cùng, đồ đạc mẹ chuẩn bị từ mấy hôm trước. Lúc vẫy tay chào, Cha đỏ mắt, mẹ thì rươm rướm. Suốt đoạn đường 3 tiếng đồng hồ, mẹ cứ ôm tôi vỗ vỗ như chẳng muốn rời, tôi nhìn mẹ cứ thấy mắt mình cay cay.  Về đến nhà SG, mẹ lo cho tôi ăn uống và phụ chăm em bé y như hồi còn 2 tháng trước, rồi sau đó mẹ ra xe về. Tôi ôm mẹ chào tạm biệt mà không dám nói một lời nào, vì chỉ cần thốt ra một chữ, nước mắt sẽ tuôn như mưa. Mẹ ôm tôi vào lòng, rồi bước ra cửa đi thẳng, không ngoái lại lần nào, tôi đứng đó, nhìn theo tới khi dáng mẹ khuất hẳn, rồi ngồi sụp xuống, nước mắt không vì đâu mà rơi không ngừng. Boo ôm tôi vào lòng, vỗ về. Cùng lúc đó trên xe, mẹ đã khóc thành tiếng. Mẹ con tôi chắc giống nhau, dễ mít ướt trong những tình huống chia tay thế này. Hai tháng, mỗi ngày 24h ở cùng nhau, đâu phải dễ dàng xa vậy!

Nghe em trai kể, về nhà lại rồi, mãi mấy hôm sau mẹ mới lấy thư tôi gửi ra đọc, vì sợ đọc sẽ khóc, sẽ buồn sẽ nhớ. Còn Cha thì xem thư rồi cất ở chỗ máy tính, ngày nào cũng lấy ra đọc lại. Tới giờ tôi vẫn chưa lo lắng được cho Cha mẹ ngày nào, cũng chưa mang đến được gì ngoài những nỗi lo, nhưng tôi sẽ cố gắng sống tốt, vì khi tôi đau, Cha mẹ sẽ đau gấp ngàn lần.

Con cảm ơn Cha, đã yêu thương, chăm lo tụi con theo cách đúng đắn của một người Cha, trượng phu và nhân nghĩa.

Con cảm ơn Mẹ.  Cảm ơn Mẹ nhiều lắm, vì đã sinh ra con, nuôi nấng và đã cho con một tuổi thơ đầy ắp tình thương và hạnh phúc. Cảm ơn Mẹ vì đã luôn bên con trong những giờ phút quan trọng nhất. Cảm ơn mẹ vì đã lo lắng cho con từng miếng ăn giấc ngủ, không phải chỉ có ngày còn bé, mà mãi đến 32 năm sau, lịch sử vẫn tái diễn. Đối với con Mẹ luôn là người phụ nữ thành công và đáng yêu nhất. Từ nay về sau, mỗi lần về con sẽ nấu cho mẹ ăn những món mẹ thích, và hãy để con nằm ngủ với mẹ, kể cho mẹ nghe chuyện con bé con quậy phá thế nào, cùng mẹ ôn chuyện xưa, chuyện cũ.

Con yêu và biết ơn Cha Mẹ nhiều lắm!

p/s: tôi còn rất nhiều lời cảm ơn muốn viết dành tặng Boo boo, dành tặng mamy, tặng em trai em dâu tôi, và cả con gái yêu của mẹ nữa. Nhưng hôm nay chỉ dừng ở đây thôi, chỉ về mẹ mà thôi!

Tự biết sức mình

Tự biết sức mình •
Hồi học cấp Hai, mẹ thường kêu mình đi tập thể dục sáng chung. Đó là cực hình vì mình ứ thích thể dục thể thao, lại còn phải thức sớm, lúc đang ngủ ngon nhứt, rồi mẹ đèo xe đi một quãng mới tới nơi, rồi thì trời lạnh teo, có hôm rét run nổi hết da gà da vịt.

Nhưng điều khiến con nhỏ còm nhom 12 tuổi lúc đó thấy phiền phức nhất là: ở chỗ tập thì nhiều cô dì trung trung, hoặc hơi lớn, còn con nít cỡ tuổi tôi thì không nhiều. Trong đó có một bạn tên Linh, cùng tuổi nhưng đã ra dáng một thiếu nữ, phổng phao đầy đặn, bạn rất hiền, dễ thương, chăm chỉ và đặc biệt là tập rất bài bản, kiểu gương mẫu ngoan hiền. Thế là mỗi lần ra sân tập, cô giáo đi qua đi lại chỉnh động tác và cứ thi thoảng lại nói với mình “Con coi bạn Linh tập rồi tập theo kìa, bạn ấy tập chuẩn và siêng lắm”.

Với một đứa con nít thì câu nói đó có nghĩa là “Con bắt chước bạn kìa, con lười và tập chưa có đúng!”. Đó, tôi đã nghĩa vậy đó. Và đâm ra khó chịu dị ứng với những lời so sánh kiểu vậy vô cùng. Mà vừa khó chịu vừa rang gồng mình tập theo thiệt. Nhưng là luôn phải bỏ giữa chừng vì sức không tới (hehe).
Đâm ra không muốn đi tập nữa. Mỗi lần nhớ tới sáng mai phải dậy sớm, phải chịu lạnh, phải gắng sức là thấy mệt tới nơi, học bài hết vô.

Công cuộc chăm bón thể lực của mẹ chẳng kéo dài được bao lâu, lên cấp 3 tôi gần như bỏ hẳn, lấy cớ là ở trường có môn thể dục rồi á mẹ, cũng đẩy tạ, cũng lên đòn, thể dục giữa giờ chứ chẳng đùa, nên con không cần thể thao thêm nữa đâu.

Mẹ cũng buông xuôi, rầu rĩ với đứa con gái cao nhồng, ốm nhom như đói từ tám kiếp 😊

Đó là chuyện của hơn 20 năm về trước. Tôi giờ đây trải qua nhiều thứ, nhiều cột mốc, đã có nhiều thay đổi. Duy chỉ có mảng thể dục thể thao là vẫn “kiên định mềm yếu” như ngày nào. Vẫn lười thể dục, và chả tìm thấy bộ môn nào gọi là yêu thích hay có năng khiếu. Bơi lội bỏ cuộc cả thầy lẫn trò, xe đạp để chụp hình nhiều hơn chạy, chạy bộ chỉ để khoe giày das mới, yoga thì không hạp, dancing thì cũng chẳng xong. Nói chung dở đủ bề.

Tôi cố gắng dữ lắm mới duy trì được thói quen tập gym với các cô các chị mỗi 2-3 lần/ tuần, mỗi lần tầm một tiếng. Và đây phải nói là nỗ lực phi thường, rất phi thường với một đứa may mắn tạng người gầy (tộm vía), và tâm tính thất thường như tôi.

Tôi không ép mình phải thức sớm nữa, mà chọn cho mình một giờ tập tiện lợi nhất: buổi trưa, chính xác là 11.30 trưa, khi cảm thấy thong thả, có nhiều sức và tươi tỉnh nhất, tiện cho làm việc (và giờ có thêm mục chăm con) nhất. Tôi cũng không ép mình phải tập quá nhiều, chỉ tập 2/3 của bài tập, tới những phần nào quá sức, không gồng nổi, hay cảm thấy không quá cần thiết thì ngưng (tất nhiên là có hỏi qua tư vấn của cô giáo: cô ơi em người vầy có thể bỏ qua những này này được hông).

Và quan trọng nhất nè, không noi theo bất cứ hình mẫu nào.

Những năm tháng tuổi trẻ ngông cuồng vội vã, rồi sau đó lắng lại với tình yêu, công việc, đam mê đã cho tôi hiểu ra rằng: “Tự biết sức mình là điều cốt yếu”. Hiểu cơ thể mình, lắng nghe những bất ổn, những dấu hiệu, biết giới hạn của mình có thể vươn đến đâu, biết đâu là điều cần cho mình… Tất cả những cái hiểu đó đã mang lại cho tôi tất cả gì tôi có hôm nay, và cũng là cách tôi tự rèn luyện cơ thể mình.

Cũng phải nói thêm rằng. Việc tập thể dục không nhằm tới một body chuẩn hotgirl, hay sức dẻo dai kinh hồn như của cô giáo, hay để khoe trên phờ bút. Cha nói khi con tập thể dục cần thấy thích thì mới theo lâu dài được. Tôi đánh chết cũng không thích nổi (chắc em sinh ra đã vậy), nhưng tôi hiểu. Phải có vận động thì cơ thể mới có lại sinh khí, người ngợm mới linh động, suy nghĩ tỉnh táo tích cực, duy trì cân nặng hiện tại và sau này làm gương được cho con.

Đấy, tớ chẳng thích tập thể dục gì đâu các mẹ ạ!
Nhưng bấy nhiêu lý do, bấy nhiêu thấu hiểu đủ để níu tôi lại vài giờ trong tuần để nhích cùng các cô các chị.
Cảm ơn Mẹ đã khởi đầu thói quen cho con.
Cảm ơn những lời so sánh khi xưa để sau này khi có dịp tôi hiểu bản thân mình nhiều hơn.
Và là để luôn “Tự biết sức mình” trong mọi việc.

Giấc mộng Nam Kha **

** Cảm hứng từ Đăng bông và một niềm vui của gia đình
Ăn trưa cùng vài người bạn cũ, thấy từ lâu rồi giữa những câu chuyện phiếm đã vắng hẳn lời than vãn về công việc, sếp lính, khách hàng… Có phải chúng tôi đã già, chai dần với những nực cười của đời, hay đơn giản là vì khi thật sự trưởng thành, người ta không còn quan tâm nhiều đến thế thái nhân tình?
Bản thân cũng lấy làm lạ vì sự thay đổi của mình. Ngày xưa nhớ mình sân si lắm, mồm mép không chịu thua ai bao giờ, meeting thì phải luôn là người đến giữa lúc gây cấn nhất, xuất hiện một cách nổi bật nhất, kiểu như Clepatra xuất hiện trên thuyền giáp vàng vậy. Cuộc sống thì có thể nói là đầy kịch tính, theo cách của mình, tâm trạng lên xuống thất thường, muốn gì làm nấy, thích gì nói nấy chả kiêng nể ai, mà cũng chẳng quan tâm đến cảm xúc của người nào, kể cả người thân trong gia đình. Giờ ngẫm lại, thì tự hỏi “Ở đâu ra cái con người ấy?”.

Vì “nhân chi sơ tánh bản thiện”, nhìn con nít ngủ người ta thấy ấm lòng là vậy. Nhưng cuộc đời đẩy đi nhiều hướng, trong đó có khi người ta phải chống chọi điên cuồng với thử thách sóng gió, có khi lại gặp phải tai ương không biết trước, hay bị ảnh hưởng bởi môi trường tranh đấu mà mình đang từ từ hòa nhập… Dù nguyên cớ gì thì sự sân si cũng không tự nhiên có, không tự nhiên mất đi. Chỉ là mỗi giai đoạn cuộc đời, bạn sẽ tự điều chỉnh mình để tìm thấy hạnh phúc trong tâm hồn.

Hạnh phúc của tôi cách đây chừng chục năm hay hơn, là công việc tốt, đi đâu nói ra việc làm cũng được nhiều người ngưỡng mộ, thăm thú nhiều, chìa ra passport mà thấy đóng dấu tùm lum trong đó thì quả là niềm tự hào lớn. Hạnh phúc cũng là những buổi tiệc tùng, mở rộng mối quan hệ để khi nói tới ai mình cũng biết, cũng từng gặp. Hạnh phúc khi được là trung tâm trong tất cả mọi chuyện: từ họp hành, những chuyến đi chơi, gặp mặt bạn bè hay thậm chí ngay giữa những bữa ăn gia đình. Hạnh phúc lúc đó là sống mà không thua kém ai bất cứ điều gì, đặc biệt là chỉ số sâu sắc của một tâm hồn phóng khoáng.

Dạng hạnh phúc này kéo dài trong gần mười năm. Cũng có những khi thấy là lạ, sao giữa cuộc vui mà mình lại chùn bước, thu vào như một bé con rón rén, rồi khi trở lại thấy nụ cười hơi gượng. Thấy lạ khi rõ ràng vui lắm, mà khi về đến nhà, nhìn chăm chăm cái bóng của mình in trên tường, nước mắt lại ràn rụa tuôn. Lúc đó tôi chưa đủ lớn để hiểu Cô đơn là gì. Và dù có nhận ra, tôi cũng nhanh chóng tự khỏa lấp bằng những thú vui chóng vánh của mình.

Sau đó là khoảng thời gian chông chênh thật sự. Coi như đây là một bước chuyển phải có. Tôi khi ấy lại theo hướng không biết mình muốn gì, thích gì, mưu cầu gì trong cuộc sống. Làm gì cũng chán, làm gì cũng không thấy vui. Vẫn sân si như thời hạnh phúc trước đây, nhưng lòng thì mệt mỏi rồi, thấy có chút lạnh nhạt với cuộc đời. Thời điểm này, tôi luôn thường tự hỏi mình một câu như spiderman “Mục đích sống của mình là gì đây?”. Dù cho công việc có một hướng đi mới đầy đam mê và phấn khích, thì vài tiếng đồng hồ còn lại trong ngày, khi thả chiếc máy tính ra khỏi đầu, thì tâm hồn vẫn vậy, vẫn lạnh băng và thấy thiếu vắng không gì khỏa lấp được.

Một ngày đẹp trời, tình yêu chân thành đã đến.
Một ngày đẹp trời khác, chúng tôi đã là một gia đình.
Một thứ hạnh phúc khác, khác nhiều lắm bắt đầu len lỏi trong tôi. Vẫn đi làm đúng giờ, vẫn giải quyết công việc như thường nhật, vẫn hào hứng với những mối quan hệ bạn bè đúng nghĩa, vẫn yêu thương gia đình, vẫn yêu đương chắc nịch và nuôi nhiều ước vọng hơn cho tương lai, nhưng sao tôi thấy mình đã khác!

Khác là không còn quan tâm nhiều đến vật đổi sao dời hay cạnh tranh thế sự trong ngành nữa rồi. Competitor analysis mỗi quý vẫn làm, vẫn xem từng chi tiết, nhưng thấy lòng bình thường lạ. Dù ai có nói ngược nói xuôi, thì quan trọng là kết quả làm ra, biết chỉ để biết, vậy thôi, không nghĩ ngợi lo lắng nhiều.
Khác nữa là không còn bất cứ rumour hay lời châm chọc chỉ trích nào từ các đại GATO có thể khuấy động lòng tôi. Những lời đó, giờ như gió thoảng mây bay, nghe cho vui rồi 5p sau lại quên đi mất. Tôi vẫn chuyện mình mình làm, sống với những giấc mơ đẹp, để cho trái tim phập phồng khi nghe câu chuyện tình trắc trở cập bến bình yên, vẫn thả hồn mình vào những điều mới, ước ao được làm và được trải nghiệm. Thì ai thương mình cảm ơn, ai ghét mình chịu, dù sao, miệng là của người ta, mình có muốn cũng đâu cản được! Cũng không phải họ là một phần cuộc đời mình!
Khác là khi tôi nhận ra mình không quan tâm hay hứng thú với những mối quen biết thực dụng, hay những cuộc vui mà ở đó người ta hỉ hả giới thiệu nhau và chuyền tay tấm danh thiếp chói chang. Giờ với tôi, nếu đã là trong công việc, khi muốn tìm đến với nhau thì sẽ thật sự tìm hiểu, gặp mặt, nói chuyện vài câu là cũng đủ hiểu mình có đi tiếp được hay không, ai thật lòng, ai gian dối tôi đều dùng cảm nhận của mình để tự ra kết luận, không bị ảnh hưởng bởi lời khen chê của ai khác. Vì nếu đã là partner của nhau trong công việc, thì sự tôn trọng, trách nhiệm, đạo đức nghề nghiệp và chuyên môn tay nghề là cái phải đưa lên hàng đầu. Ai không có những điều ấy thì dù nổi tiếng cách mấy, cũng đành xem như không phải duyên, không hẹn ngày gặp! Nghĩ và làm được thế này cũng đã qua rất nhiều năm tháng, không vơ vào người những mối quan hệ không đáng cũng là cách để người ta thật sự lớn lên và quý trọng những gì mình đang có!
Khác là giờ nghe những điều khoa trương phóng đại thì đâm nổi hết da gà. Ngồi café với bạn, bàn kế bên là một đám anh thanh niên chém gió, khói thuốc phì phà thì tôi thu nhanh chỗ ngồi, sang khu khác, không như trước đây cứ phải bóng gió xa xôi, lườm nguýt cho bằng được. Gió người ta mặc người ta chém, thuốc mặc người ta hút miễn quán không cấm, mình không bằng lòng thì mình sẽ ngồi nơi khác. Vừa khỏe mình, và đỡ chuốc ác cảm vào người! Tôi áp dụng cùng nguyên tắc đó cho công việc và cuộc đời mình. Thứ gì không ưa thì không đối mặt. Người ta thường than sao phải nhịn, thật ra là do không chịu bỏ qua. Vì cuối cùng, điều đó đâu ảnh hưởng tới hạnh phúc cuộc đời mình!
Khác nữa là khi đối mặt với những bất bình, những quyết định rũ bỏ, nâng lên hay đặt xuống, tôi cũng thấy nhẹ nhàng. Khi đã quyết nghĩa là không đôi co trong bất lực, dù cho đối mặt khách hàng có bày tỏ niềm lưu luyến và muốn đi tiếp đến cùng con đường “đau khổ” của cả hai thì từ phía tôi, vẫn nguyên nét mặt và quyết định của mình. Vì đã biết “hạnh phúc không miễn cưỡng”, có phẫn nộ thì cũng đã làm hết sức mình!

Tôi thấy mình yêu thương gia đình nhiều hơn trước, rất nhiều. Cảm thấy việc gì cũng không là chuyện nhỏ, chỉ có gia đình và những người yêu thương là to lớn nhất. Tôi nhận ra từng nếp nhăn của Mẹ, để ý từng cái gân tay của Cha, mỗi lời nói của Cha mẹ tôi đều bắt đầu hiểu vì sao người nghĩ thế. Tôi yêu em của mình, đã không còn bắt nó phải nghĩ làm theo cách mình cho là đúng, tôi để em sống theo cách của em, không can thiệp vào nhiều chuyện nữa, nhưng luôn dõi theo từng bước chân mà với tôi luôn nhỏ bé như ngày xưa ấy. Tôi thương gia đình thứ hai của mình, thời gian sẽ giúp tôi hiểu Ba mẹ nhiều hơn, nhưng giờ tôi sẽ bắt đầu với tình yêu sự quan tâm không bóng bẩy của mình.
Tôi yêu gia đình nhỏ của mình. Sắp tới sẽ có nhiều niềm vui nỗi buồn, và thử thách nữa. Nhưng tôi tin người đàn ông của mình, tin vào lòng tin của mình. Ở đó mỗi ngày tôi được là chính mình, tự do bay nhảy trong niềm đam mê, được làm được nói bất cứ gì mình thích, được yêu thương, chia sẻ và cảm thông. Hằng đêm tôi vẫn nhìn thấy bóng mình trên tường, nhưng đã không còn nước mắt rơi, không còn ray rứt khi nghĩ về nỗi cô đơn thi thoảng lại nhói trong lòng.
Vì chính xác thì tôi nghĩ, mình đã tìm được ý nghĩa của hai từ hạnh phúc.
Không xa hoa, phù phiếm
Không cầu kỳ khoa trương
Không kịch tính, sân si
Không cần phải rời xa những gì yêu thương nhất chỉ vì một ảo ảnh cá tính xa xôi
Tôi đang mơ giấc mộng Nam Kha **
Và hiểu ra hạnh phúc thật đơn giản
Nằm trong tay và cũng ở trong tim mình
Chỉ cần biết nhìn ra, nắm lấy, cố gắng và trân trọng mỗi ngày!

** Giấc mộng Nam Kha  http://vietnamese.cri.cn/chinaabc/chapter16/chapter160413.htm

 

Ký ức nào là đẹp nhất?

Một cuộc đời giá bao nhiêu?
Nửa cuộc đời giá bao nhiêu?
Nếu được sống lại tuổi đôi mươi mình sẽ làm gì?

Người ta không thường hỏi những câu này khi chưa bước qua buổi tứ tuần. Và khi ở độ tuổi đó, thì những câu hỏi trên trả lời rồi cũng khó làm được.
Thà là hỏi mình trong hiện tại “Ký ức nào sẽ là ký ức đẹp nhất khi mình về già”
Để biết quý hơn điều đang có, những thứ sau này rồi sẽ trở thành ký ức.

Cha Mẹ, mỗi khi ngồi với nhau, quây quần đủ con cái, là nhắc chuyện xưa. Kể hồi đi làm xí nghiệp cũ, đứa con gái đầu lòng ngang bướng ra sao, mà tội nó nhà lúc đó còn thiếu thốn, chỉ thời gian là dư, rồi thằng con út sinh ra, cha mẹ lại đi làm suốt, thừa vật chất nhưng thiếu thời gian hơn đứa chị, mặt hai đứa nó lúc sinh ra thế nào, mẹ mang bầu khỏe ra sao, lớn lên mặt mỗi đứa mỗi khác, nhìn hoài sao hông thấy giống ai, sao con gái mà nóng tính quá, con trai thì lại kiên nhẫn như mẹ, Tết năm nảo năm nao nhà đi đạp vịt, vui bể làng mà về ai cũng bị sốt cả mấy ngày…

Tôi biết, với Cha mẹ, quãng đường gian khó đó là đẹp nhất, cũng là tuổi trẻ của Cha mẹ và tuổi thơ của chúng tôi.

Gặp mấy người bạn cũ, lớn hết rồi, mỗi đứa một nghề, năm vài lần tụ tập thì thể nào cũng xôn xao tình cảm, gia đình, sức khỏe, chuyện xưa cũ hồi học chung… Cũng biết ra, ký ức với gia đình luôn là thứ quan trọng nhất.

Tối qua nghe anh kể, ông của người bạn đang bệnh nhiều, yếu lắm, trí não đã không còn minh mẫn, mà sao suốt ngày nhắc chuyện hồi xưa vanh vách, nhớ đến từng tiểu tiết trong mỗi câu chuyện. Chỉ vòng vòng suốt ngày chuyện hồi xưa lúc còn trẻ, cha mẹ con cái quây quần thế nào, rồi thời cuộc xa cách ra sao, không nhắc chi đến bạn bè, lại càng không có những lời bàn về công việc, kiếm tiền, kinh doanh thành đạt… Thì, cuối cùng gia đình con cái cha mẹ cũng lại quay về là những thứ đẹp duy nhất mà người ta muốn nhớ và còn nhớ ngay khi sự thông thái không còn.

Khi nhận ra mình thật sự lớn, thì gia đình là ký ức hạnh phúc nhất!

Sau này khi chớm già, tôi sẽ không nhớ về những bữa cơm chan nước mắt tranh luận gì đó với Cha Mẹ, cũng không nhớ mình đã làm buồn lòng thế nào khi tự quyết chuyện tình cảm công việc của mình. Mà sẽ chỉ nhớ mái tóc mẹ mỏng đi theo năm tháng, tay cha nổi nhiều gân hơn theo thời gian. Sẽ chỉ nhớ những buổi trưa hè khi còn nhỏ ngồi lê la ở hàng ba ngắm lá vàng rơi cho mẹ buộc tóc. Sẽ chỉ còn nhớ cái xoa đầu dịu dàng của Cha mỗi khi tôi về nhà.

Khi già thật sự rồi, tôi cũng không nhớ được mình đã đi bao nhiêu cái quán café, gặp bao nhiêu người cộng sự, có partner nào trong công việc. Mà chỉ nhớ mình đã sống bao nhiêu năm với con đường khó khăn đã chọn trong sự yêu thương, chia sẻ và động viên của cả gia đình. Sẽ chỉ nhớ có những đêm nằm ôm em trai khóc ngon lành vì một chuyện gì đó không nhớ nổi, mà cái cách nó ôm mình khi đó dịu dàng, người lớn và làm mình điềm tĩnh lại lắm. Rồi cũng sẽ chỉ nhớ cái vuốt đầu, ôm chặt của Boo boo khi mỗi khi mình yên lặng không nói, vì biết rằng mình đang cần một bờ vai hơn là những lời khuyên nhủ trong công việc.

Khi lớn hơn tí nữa, chắc tôi sẽ còn quên nhiều thứ hơn. Và cũng sẽ chỉ nhớ phút giây hạnh phúc khi gia đình nhỏ và gia đình lớn quây quần bên bữa ăn đạm bạc. Không có cái ghế nào trống, không có món ăn nguội lạnh, và tiếng cười thì vang khắp nhà.

Rồi khi già thiệt là già, không nhớ nổi đường về nhà, thì tôi sẽ luôn lẩm bẩm về thời xuân sắc, với đầy đủ những yêu thương ngượng ngùng trước ngày cưới, tôi sẽ nhớ nụ cười hiền của Cha mẹ, tiếng trách yêu “trễ rồi sao không ăn đi con” của Mẹ, ánh mắt cười hiền có nhiều vết chân chim của Cha. Chắc tôi sẽ còn nhớ em trai mình, bụ bẫm ra sao trong vòng tay khi bé, lớn lên thì có biệt danh gì, ngày tốt nghiệp nó vui mừng ra sao. Và tôi sẽ nhớ cả gia đình nhỏ của mình, nhớ nụ cười vị tha của Boo boo, nhớ bài hát của anh Gạo mà Boo thường hát, nhớ những đứa con của mình (trộm vía, trong tương lai chúng tôi sẽ có), nhớ con chó đầu tiên mình nuôi, nhớ ngôi nhà đầu tiên mình ở…

Nhiêu đó cũng đủ cho một cái đầu lão hóa già nua, vi rút alzheimer đã chui vào từ lâu và đục khoét, chỉ còn những mảnh ký ức này, không có trong tế bào não, mà lưu ở trong tim. Cho nên làm sao phai nhạt được!

Cuộc đời giá bao nhiêu? Nửa cuộc thì thế nào? Hỏi vậy chi bằng sống cho đáng, thương thật lòng, để những ký ức đẹp có thật nhiều, dành xài đủ cho cả một tuổi già đằng đẵng!

Khi Mẹ vắng nhà

Tối qua khi lang thang trên đường trong khí trời quá mát, hai đứa nắm tay buôn chuyện cùng nhau. Anh có nói: ở nhà, đôi khi không có em, anh hay ra ngồi kế sofa, trước mặt là cửa sổ rộng toang, trời mà mưa thì hay bật bài nhạc I believe trong phim Cô nàng ngổ ngáo lên nghe. Nghe mà nhớ muốn khóc. Bài hát đó gắn với một phần tuổi thơ hai anh em anh, những cơn mưa chiều và cửa sổ phía trên là bầu trời bao la….

Tôi nghĩ ai cũng có những vùng kỷ niệm như vậy. Và vì bận rộn mà nhiều khi mình quên luôn cuộc đời đã từng có một thời gian như thế. Cho đến một ngày bài hát ngân lên, một mùi hương, màu sắc, món ăn, con người, gợi nhớ lại, thì thôi rồi, kỷ niệm chỉ chờ có thế tràn về nhiều lắm!

Trong số muôn vàn mảnh ghép tuổi thơ tuổi lớn đó, hai đứa đồng cảm với nhau nhiều. Nhất là nhớ cái cảm giác KHI NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG GIA ĐÌNH ĐI VẮNG.

Người của ngày xưa ấy chính là Mẹ. Mẹ đi vắng thì thường chỉ có 2 lý do: một đi làm, hai đi chợ.

Ký ức gắn với những lúc mẹ đi làm không thích tẹo nào. Mẹ sáng sớm loay hoay với mình một thôi hồi thì rốt cuộc cũng phải kéo cửa dắt xe đạp đi làm, bỏ lại câu nói “Ba mẹ đi làm, con ở nhà coi ti vi, ăn cơm, chơi đồ chơi ngoan nha. Không mở bếp, không đụng vô cầu dao, công tắc đèn. Còn nữa không nói chuyện với người lạ, không mở cửa cho người lạ vào nhà, chìa khóa lúc nào cũng đầu giường, có chuyện gì chạy ra cửa la lên để hàng xóm chạy qua nha con!”

Và rồi sau đó là 8 tiếng đồng hồ (ít nhất) thui thủi ở nhà một mình, không có ai chơi chung, thấy tụi con nít chạy ào ào trước sân mà không được chạy ra với tụi nó, ngồi coi ti vi hoài cũng chán, mà hồi đó vòng vòng chỉ có Maika từ trên trời xuống, phin hoạt hình Liên Xô với Việt Nam dở ơi dở, nhiều khi bí quá phải mở coi dạy tiếng Anh, có ông phù thủy mũi khoằm đen đen ác ác. Rồi tới giờ ăn thì có người mang cà-mên cơm đến gọi í ới ngoài cửa, lại vừa ăn vừa coi ti vi, nghe nhạc trong băng catsetts. Rồi lôi gấu bông, xếp hình ra chơi. Chán quá thì tự lôi đồ chơi nhà chòi, ra vườn ngắt cọng rau của Mẹ trồng, ngắt thêm cái bông của Ba, giả bộ xào xào nấu nấu. Mà chơi mình ên hồi cũng tiu ngỉu đi vô. Lúc vô không quên liếc cái chuồng heo coi có con nào đang dã tâm vượt rào hông.

Hoạt động khi Mẹ đi làm buồn chán vậy đó!

Hoàn toàn trái ngược với khi mẹ đi chợ. Thời gian ngắn hơn, bất quá 1 tiếng là về. Và, quan trọng nè, lúc về 110% thể nào cũng có mấy cái đồ lẳn tẳn cho mình. Mẹ mà đi chợ thì thôi, cơ man nào là thức ăn, đồ uống, rau củ quả; bánh ngọt, trái cây thì toàn là những món em yêu. Quy trình là mẹ đi chợ, em lúc nào cũng nằng nặc leo lên yên xe đạp đòi đi theo. Mẹ lúc nào cũng sẽ nói “Con ở nhà ngoan đi, chợ đông người lắm, để mẹ đi cho an toàn”. Nghe xong là em sẽ ra sức kéo, trì, lôi, lê đủ trò áo mẹ để đạt mục đích. Kết cuộc lần nào cũng như nhau, em bị Ba kéo vô nhà, Mẹ nhìn theo cười toe toét, người lớn hình như rất vui, còn em lần nào như vậy cũng hết sức là bực bội.

Nhưng không bực lâu, em còn cúp-bế, em có Cha ở nhà chơi cùng, coi Cha đóng bàn ghế, chăm vườn. Chưa kịp chán thì đã nghe tiếng Mẹ ngoài cửa. Hihi. Em phải là người chạy ra đầu tiên. Xách đồ phụ mẹ chỉ là cái cớ, làm bộ đỡ đỡ mấy cái túi (mà cái nào cũng nặng, em biết tỏng mẹ sẽ giành xách), rồi nhanh tay vạch vạch trong túi đi chợ chính (đồ của em luôn nằm trong túi chính ấy) tìm “hàng”. Hà hà. Đã tìm thấy nhé: bánh da lợn, bánh bò, bánh chuối, sương sa hột lựu, kẹo nổ, sưng gum, xoài xanh, măng cụt, chôm chôm, thịt xiên, khô cá, tôm khô, bánh tráng, xí muội, yaua, đá bịt, đá bào… Em lập tức ôm các tình yêu ấy vào lòng, rồi lon ton đi theo xe mẹ vào nhà. Hun mẹ một cái (chắc cho có lệ), rồi sau đó ngồi ịch xuống nền nhà, bắt đầu thưởng thức quà chợ, nghe trong mùi bánh có mùi mồ hôi của mẹ.

Giờ hai đứa đã lấy nhau. Những ký ức tuổi thơ khi giống khi khác, duy chỉ kỷ niệm về những món quà chợ, mùi mồ hôi có trộn cả hàng rau hàng cá trong đó là giống nhau. Vài hôm trước, một cuối tuần anh bận việc không chở đi chợ cùng, tôi lon ton xách giỏ mua đồ handmade và đi chợ luôn thể. Trước khi đi được ôm một cái, hun một phát, cu Bo cũng chạy ra ôm lấy chân ríu rít ồn ào. Anh nói “Thường Mẹ anh hồi đó đi chợ hay mua quà vặt về á, em cũng mua quà về nha!”. Tôi nửa bất ngờ, nửa buồn cười. Trong trường hợp này người ta sẽ thường nói gì “Trong người đàn ông là một nửa con nít”. Vậy đó! Tôi thì không, chỉ nhớ về mình ngày xưa, tự nhiên thấy vị ngọt của que kẹo cái bánh năm nào ngọt lịm trong lòng. Trưa đó mua một túi bánh que, kẹo dẻo, cốm về hai đứa ngồi rung đùi coi phim nhai rau ráu. Tối gọi về cho Mẹ và qua nhà Mamy anh. Gặp ai cũng vòi Mẹ đi chợ mua cho hai đứa con cái này, cái kia… nha! Khuya đó nằm trên sofa, hai đứa tâm sự nhau nhiều. Nói về kỷ niệm với gia đình ngày xưa, nói về tuổi thơ và con đường đã đi qua, ở đâu cũng có bóng dáng Cha Mẹ. Rồi cùng nắm tay cầu nguyện với Chúa “Mong cho những người chúng con yêu thương được sống yên bình khỏe mạnh. Cầu cho Cha mẹ có nhiều niềm vui và mãi hạnh phúc”.

Thời lớp 8,9, tôi cũng có một bộ sưu tập băng cát sét nhạc Việt Nam. Tự dưng trong hàng loạt tình ca diễm lệ, có chen vô một bài về Mẹ “Đóa hoa màu hồng, vừa cài lên áo đó anh. Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo, đó em…. Thì xin anh, thì xin em, hãy cùng tôi vui sướng lên, hãy cùng tôi vui sướng lên!”. Nghe thì hiểu là nói về mẹ đó, mà không hiểu cái chi mô mà vừa hồng vừa trắng. Có những thứ để hiểu được phải mất vài năm, mà để thấu được có khi mất rất nhiều năm. Như tình Cha mẹ dành cho con cái. Tôi đã sống nhiều năm chỉ với bản năng của mình, thích làm gì thì làm, thích nói gì thì nói, kể cả những quyết định lớn trong đời tôi cũng tự mình “ra tay”, tôi cho đó là bản lĩnh, là quyết đoán. Đến bây giờ, phải mất hơn 30 năm, mới hiểu ra rằng, không cần gì phức tạp, chỉ cần kể cho Cha mẹ nghe những gì mình đang trải qua, đang có được, đang sắp làm thì với Cha mẹ, đó là niềm hạnh phúc: hạnh phúc khi được là một phần của đứa con yêu thương. Một bước nữa, khi hai đứa lấy nhau, nuôi thêm một chú cún, thì gọi là dần dần mò mẫm mà hiểu nhiều hơn Cha mẹ mình: những khi ốm đau không ăn uống được gì chắc Ba mẹ mình ngày xưa đau lòng và lo lắng lắm, mỗi lúc giận hờn, làm lẫy, ương bướng thì lại khổ tâm gấp bội, rồi những thất bại va vấp trong cuộc đời này, chắc là chỉ muốn con quay về trong vòng tay mình mà chăm bón thôi.

Dạo này tôi hay nhạy cảm, đặc biệt với tình cảm gia đình và chuyện con cái. Chắc cũng vì đang trong giai đoạn chuẩn bị tâm lý, tinh thần từ từ cho việc này (xin nói rõ là chưa có gì nha!). Cho nên có nhiều khi đang nói chuyện với Mẹ thì muốn cúp máy, vì sắp khóc, không biết tại sao, chỉ cần nghĩ tới khúc đứa con đã lớn mà ngỗ ngược quá là mình, chắc Cha mẹ ngày xưa khổ tâm lắm, mà rốt cuộc thi chỉ có Cha mẹ với nhau, hai đứa con đều xa cả. Nghĩ tới đó thì chỉ muốn quăng mọi thứ chạy về ngay! Điện thoại với Daddy cũng vậy, chỉ cần thêm tí bia nữa là “tràn trề” nước mắt. Bởi nói rượu vào lời ra là vậy!

Mỗi khi về nhà, giờ lại muốn làm trẻ nhỏ. Vòi được gì thì vòi, nũng được bao nhiêu thì nũng, bởi với Cha mẹ, con cái luôn nhỏ bé như ngày chập chững biết đi, và với cả hai, đó là niềm hạnh phúc. Hai ba tháng về nhà một lần, và cứ mỗi lần về là đi chợ cùng mẹ, dù có đi cùng thì thể nào cũng phải vòi “mua quà bánh cho con đi!”. Thấy Mẹ cười, nụ cười đó làm tan chảy trái tim tôi!

Entry này tặng Cha Mẹ, nhân 3 tháng nữa tới sinh nhật của hai người xinh đẹp nhất lòng tôi!

Ngôi nhà cần có một người đàn ông

George Clooney đã engaged. Tôi càng tin là đến một độ tuổi nào đó, gặp đúng một người nào đó, ta sẽ yêu nghiêm túc, chân thành và muốn có một mái ấm gia đình.

Vài năm trước, chuyện hôn nhân với tôi như gió thoảng mây bay. Tới thời điểm đó, giữa bao bạn bè ùn ùn kéo nhau lấy chồng, kéo nhau sinh con, thì tôi, vẫn chưa thể hình dung ra được: mình, có thêm một anh gọi là “chồng” kế bên thì sao. Hoặc giả dụ là mình có một ngày mang vác cái bụng bầu mà vẫn tung tăng đi kiểu lò xo nhún thì sao… Tất cả lúc đó chỉ có công việc, những ước mơ, cái nhỏ cái to, và những chuyến đi chơi lốc cốc mò hang sâu núi cao, không hẹn ngày tháng.

Cho tới khi tôi gặp anh. Mọi việc thay đổi, suy nghĩ trong tôi thay đổi, tình yêu trong tôi sống lại, nhiều cảm xúc hơn bao giờ hết. Thế là chúng tôi lao vào yêu nhau, cũng lại là không kể đến ngày tháng. Khi tình yêu có sự bình yên, tâm hồn phóng khoáng bắt đầu nói với tôi về sự gắn kết của hai con người, về hôn nhân và gia đình.

Đã gần 07 tháng từ ngày wedding um sùm rộn rã cả một góc trời ở Vĩnh Long và Phan Thiết, chúng tôi đã có với nhau những vui buồn, những ngày tháng ồn ào, yên ắng, vội vã, lừ đừ, thong dong. Nếu bạn hỏi ở đâu tập trung tất cả mọi gia vị của cuộc đời này, tôi sẽ nói đó là hôn nhân. Vì không chỉ đơn thuần là thích, yêu nhau, trông chờ trong nến và hoa, hay những chuyến đi chơi đầy lãng mạn, mà nơi Hôn nhân, hai người dành cả cuộc đời của mình để nắm tay người còn lại, kéo ra khỏi những điều chưa tốt và nâng niu thế giới nội tâm của cả hai, giữa cuộc đời nhiều chồng chéo, thử thách và đôi khi rất khắc nghiệt. Chúng tôi nắm tay nhau chỉ mới bằng ấy năm, thật sự là chưa đủ tư cách để nói này nọ về hôn nhân và gia đình, nhưng hai đứa biết cần phải cố gắng rất nhiều. Cố gắng để sống hết mình với yêu thương, kiên nhẫn, lắng nghe và chia sẻ cùng nhau.

Trước khi yêu anh, tôi vẫn thường nghĩ “Một người phụ nữ thành đạt, thường là có gần như tất cả, thì có khi một người đàn ông chắc họ cũng không cần”. Nhưng giờ tôi nghĩ khác “Phụ nữ cần có một người đàn ông bên cạnh. Một người đủ chân thành để yêu thương, và được họ yêu thương suốt đời, đủ kiên nhẫn để cả hai cùng hoàn thiện, và đủ rộng lượng để vượt qua những lỗi lầm của nhau”.

Tôi không phục những người mẹ đơn thân, hay những nữ doanh nhân lỗi lạc mãi mãi không có gia đình. Nhưng lại ngồi nghiền ngẫm hàng giờ chỉ để phân tích, chặc lưỡi và thầm thán phục mãi không thôi một người phụ nữ dân dã bình thường có thể vừa đi làm, giỏi giang trong công việc, lại vừa chu toàn việc nhà, biết phân chia nhiệm vụ trách nhiệm với chồng mình, con cái và sống cân bằng giữa cuộc sống rối ren. Vậy mới đáng khâm phục. Thành công là gì, còn lại bao nhiêu theo năm tháng, nếu đến một gia đình nhỏ còn không có được!

Cuộc sống hôn nhân vốn có nhiều ngã rẽ, nhiều nấc thang lên xuống, nghe nhiều quá người ta đâm sợ. Trước ngày cưới, hai đứa cũng đã từng qua không biết bao nhiêu thứ cảm xúc, cuối cùng quyết định không nghe, không hỏi, không đọc nữa, để tâm mình tịnh, và dùng tình yêu, sự sẻ chia để hiểu duy nhất theo một tầng nghĩa: hôn nhân cần sự cố gắng của cả hai. Và chuyện của mỗi người mỗi khác, vì cơ bản mỗi cặp đôi có cách khác nhau trong tình yêu. Trong hôn nhân, hai người luôn cần nhau. Ví dụ em nấu ăn thì anh rửa chén, em lau nhà thì anh xếp đồ, em thương con thì anh dạy con, em thư thả thì anh bận rộn. Nói cho cùng đó là quan hệ “đồng hành tương trợ lẫn nhau”. Có vậy thì gia đình mới trọn vẹn như vầng trăng đêm rằm.

Đó cũng là cách để Hôn nhân trong thế giới hiện đại, trở nên nhẹ nhàng, dễ thở, và yên bình hơn.

Tôi nói dông dài vậy về Hôn nhân, chỉ để Mở bài cho quan điểm Vai trò của mỗi người trong Hôn nhân. Giờ mới thật sự là cái ý chính!

Tháng Ba, hai đứa có nhận nuôi một em cún, đặt tên là Bo Bo, 03 tháng tuổi, lông trắng, đen, có ít đốm vàng vàng xinh xinh ở chân. Câu chuyện dạy cún từ đây bắt đầu.

Trước khi quyết định nuôi cún, hai đứa đã bàn với nhau sẽ xưng là Ba và Mẹ với Bo Bo,  phân vai trò, áp dụng cách dạy con của ông bà ngày xưa, một người đóng vai hiền, một người đóng vai ác. Ban đầu cả hai đều nghĩ chắc Anh chìu Bo lắm, còn tôi sẽ là cái đứa đánh cún vun vút.

Ngày thứ nhất. Bo đến nhà, lạ chỗ, không sủa một tiếng, không đi tới đi lui nhiều, tôi còn hỏi anh “Anh, có con cún nào bị câm không anh, í là không sủa được í”. Anh gõ đầu cái cốc “Bậy, làm sao có chuyện đó được”. Qua gần một ngày, sáng hôm sau thức dậy, tôi được tặng cho 02 tè và 01 poop. Bo đã bắt đầu rên ư ư khi bị ngủ một mình.

Ngày thứ hai. Chế độ dạy dỗ bắt đầu với chiến dịch Nhốt Bo trong nhà tắm để set up thói quen đi vệ sinh đúng chỗ. Nguyên một ngày hôm đó, rất là thương, tôi thấy Bo Bo người nhỏ xíu, ốm như con mèo mướp, cào qua cào lại cái hàng rào chắn trước cửa nhà tắm, rên ti ti, có lúc lại la lên đồm độp (lúc này tôi đã hoàn toàn chấm dứt cái suy nghĩ cu Bo không sủa được), có lúc lại như thút thít em bé. Nhìn nó mà muốn khóc. Đến chiều thì anh thả ra, như cả một khoảng trời rộng mở phía trước, cu Bo chạy cuống cuồng từ trong ra ngoài bếp, xong thả người cái phịch lên cái đệm mềm ngon lành. Từ cái giây phút nhìn đôi mắt vui sướng ngời ngời ấy, lòng tôi đã chính thức tan chảy.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi đối xử với Bo như một đứa con nít chính hiệu. Cảm thấy tình thương trong lòng mình ngày càng lớn, theo từng cái nhún chân vòng kiềng của nó, theo cái sống lưng ốm trơ xương, cái miệng nhỏ xíu thơm thơm là lạ. Một ngày tôi đang làm bếp, anh có chụp tấm hình, Bo nửa ngồi nửa đứng kế ngay sau lưng, mặt nhìn thẳng lên trên, dáng đứng vừa giống đang thân thiết, vừa giống đang bảo vệ. Tôi coi đi coi lại tấm hình không chán, rồi chạy lại rờ rờ mặt Bo, rờ vào hai cái vết bị áp-xe trước đó của Bo, không khỏi ôm nó vào lòng, vỗ vỗ đầu “Bo Bo mau lớn bảo vệ Ba mẹ… và em bé tương lai”.

Tôi nói câu này một cách vô thức, cho đến khi nhìn lên thấy gặp mắt anh. Mới giật mình, vừa nãy mình có nói gì đến em bé ấy nhỉ. Tình cảm dành cho một con cún đã khiến cảm giác “gia đình” trong tôi, trong cả hai đứa lớn lên rất rất nhiều.

Thêm nữa, một cách tình cờ, việc nuôi cún Bo đã khiến hai đứa nhận ra một góc khác trong mỗi người. Hóa ra anh không phải luôn thương chìu nâng niu Bo, tôi không phải người có thể xuống tay quýnh vào cái mông giờ đã tròn tròn của nó. Mà NGƯỢC LẠI.

Anh cứng rắn, nghiêm nghị. Luôn là người khiến cún Bo phải cụp đuôi rên rên be bé và đi thẳng vào nệm của mình như một nơi trú ẩn sau mỗi lần bị phạt. Cũng là người khiến Bo phải vừa sợ vừa thương, gọi là chạy qua, nhưng ánh mắt có chứa ít hoang mang. Và anh cũng là người mà khi Bo bị bao vây bởi một đàn chó lạ, chỉ cần anh ẳm Bo lên để trên ghế, là Bo không còn sợ sệt nữa, quay về phía anh để tìm sự an toàn.

Bo hiện giờ theo Mẹ nhiều lắm. Chỉ cần đang làm việc đi ra là thấy nó sau lưng, lại gần liếm chân. Đi đâu vắng một ngày là về đuôi quẫy đồm độp, mắt ngân ngấn nước, tim phập phồng vì nhớ, hoặc như trách đi đâu mà một ngày không thăm Bo một chút. Buổi trưa cuối tuần tôi với Bo có thói quen chơi trò chơi với nhau, chọc cho Bo mệt đừ với mấy con gấu bông nhào lên nhào xuống, rồi trải chiếu nằm coi phim, Bo lúc đó tha hồ nằm ngủ trên tay mình (chảy nước miếng tè le). Ánh mắt nó nhìn tôi lúc nào cũng nũng nịu và đầy yêu thương.

Đó là khi chúng tôi nhận ra sự khác biệt giữa hai vai trò, và một góc rất khác của hai tâm hồn mà trước giờ mải yêu nhau, mải lo chuyện đại sự, gia đình hai người, và công việc đã quên bẵng không nhận ra. Trong công cuộc chăm cún Bo, hai đứa đã trưởng thành thêm một tí, trong cách suy nghĩ, nhận định và tình cảm.

Một người phụ nữ không thể tự mình xây dựng nên một gia đình. Nếu có, thì trước mặt báo chí dư luận, gia đình đó cũng hạnh phúc, nhưng sự KHÔNG TRỌN VẸN đằng sau đó, ít ai hiểu được, trừ người trong cuộc. Dẹp qua một bên những thứ liên quan đến tình cảm, sinh lý. Không có người đàn ông, những việc nặng nhọc trong gia đình lấy ai gánh vác, dù chỉ là thay cái bóng đèn, gọi người sửa cái nhà tắm, tìm nơi đóng cái kệ, chọn tìm mua dàn loa, ti vi, tủ lạnh, máy tính, máy in. Những quyết định trong nhà không có ai để cùng chia sẻ bàn luận và giúp mình vững tin. Không có người đàn ông nghĩa là ngôi nhà vắng đi cái trụ to, mái nhà dù tềnh toàng hay to lớn cũng chỉ là mái nhà, mãi mãi không thể nào trụ vững theo thời gian nếu không có sự cứng cáp của cây trụ. Và cũng, nếu không có người đàn ông, thì phụ nữ khó lòng nuôi dạy con cái cho nên người, nhất là những năm tháng đầu đời.

Vì phụ nữ thường xót con, không thể dùng đòn roi hay những hình phạt nghiêm khắc để rèn con mình vào khung kỷ luật. Tôi nhớ hồi bé có coi phim “Tiếng tơ đồng” nói về một ma-sơ lãng mạn, thích hát ca. Một ngày nọ cô được khuyên rời tu viện sống cuộc đời tự do như gió ngàn, rồi cô tìm được việc làm bảo mẫu trong một nhà quý tộc nọ. Ông chủ góa vợ một mình dạy bảo cả bầy con, loi nhoi lóc nhóc giở đủ thứ trò. Cái duy nhất mà tụi nhỏ nể và sợ chính là Kỷ luật quân đội ông mang từ chỗ làm về nhà, ngoan thì thưởng, hư thì phạt, rạch ròi bố con, anh chị, chưa tới tuổi là chưa được yêu. Cô gái xuất hiện mang theo một tâm hồn tươi mới, cách dạy trẻ vừa mềm mỏng vừa rõ ràng, khiến bọn chúng chết mê lúc nào không hay… Câu chuyện đó đã in sâu vào trí nhớ của tôi. Khi nhỏ, tôi thường liên tưởng Cha mình với người quý tộc trong phim và lấy đó làm phẫn nộ. Vì sao lại khó khăn cứng nhắc như vậy, vì sao lại không thương mình không chìu mình… Nhưng giờ tôi đã hiểu làm một người Cha thật sự khó. Không dễ chịu gì để đánh đòn đứa con của mình, hoặc chí ít là con vật mình thương, nhưng để dạy dỗ được, người Cha đã không nề hà việc mình bị đứa nhỏ đó “hận trong lòng” ít nhiều. Và để dạy dỗ được, người Cha đã phải chờ đợi hai mươi mấy năm tới ngày đứa nhỏ hôm nào nhận ra tình thương và vì sao Cha đã cho roi cho vọt nó khi xưa.

Bởi vậy làm gì thì làm, tôi vẫn tin gia đình cần có một người đàn ông. Có lần café, cô bạn đỏng đảnh một thời của mình huyên hoang chiến tích cua giai, và thẳng thừng phán rằng “Tao, tao đếch cần thằng nào. Tự mình tao chuyện gì cũng có thể làm được”. Vài năm không gặp được tin cô lấy chồng , sau một thời gian chọn lựa gắt gao. Vài tháng sau lại nghe cô chia tay rồi, vì mắng chồng dữ quá, lại chẳng thiết tha chuyện con cái, còn tuyên bố “Vì dáng đẹp nên em không sinh con!”. Tôi nghĩ mỗi người có một lựa chọn, lựa chọn quyết định tương lai. Có thể cô có lý do gì khác mà người ngoài không thấu được, cũng có thể chẳng có lý do gì quan trọng. Nhưng đối với tôi, một khi đã chọn lựa, thì phải có trách nhiệm với chính bản thân mình và với người bạn đời. Trên đời này có biết bao nhiêu người đang hàng ngày hàng giờ trông ngóng một tình yêu, có những người vợ mất chồng ôm gối khóc mỗi đêm, có những đứa con thiếu vắng một nơi trú yên bình bên bờ vai cha. Có rất nhiều. Thì cái mình đang nắm trong tay phải được gọi là hạnh phúc và may mắn. Mà hạnh phúc thì phải được giữ gìn, quý trọng. Và cuối cùng, mỗi người phụ nữ sẽ cần một người đàn ông bên mình.

Vì tình yêu và đam mê có thể không là mãi mãi.
Nhưng sự yên bình, ấm áp của một gia đình là thứ trường tồn.
Và, ngôi nhà thật sự, luôn cần có một người đàn ông.

Đằng sau 10 lời hứa Hôn nhân là cả một Khoa học

Tại sao các vị tướng lỗi lạc luôn cần có một bài diễn thuyết hùng hồn với binh lính trước khi ra trận. Trong đó là hàng loạt những từ ngữ ngợi ca, khích lệ, tôn vinh và rất nhiều lời hứa. Bầu cử tổng thống hay bất cứ một chính trị gia nào cũng vậy, chiến dịch kêu gọi quần chúng luôn kết luận với những lời hứa và cam kết?
Vì người ta luôn cần ít nhất một thứ để tin cậy.
Hôn nhân cũng vậy!
Và lời hứa trong hôn nhân luôn cần thiết để nói ra những cam kết, trước sự chứng kiến của rất nhiều người liên quan. Vừa để thể hiện tình yêu, vừa là niềm tin cho nhau. Hay là cái để gợi nhớ đến trách nhiệm trong những năm tháng sau này.
Cũng ít ai biết được ý nghĩa sâu xa đằng sau những lời hứa hôn nhân ấy, thậm chí người trong cuộc có khi còn không nghĩ nhiều đến vậy. Bài này tôi không viết một mình, mà inspired từ một bài báo trên The Huffington, nói về một bộ môn KHOA HỌC, Khoa học của những mối quan hệ. Đọc thấy hay và quả thật trong đây cũng có nhiều thứ mình chưa biết, hoặc biết chưa tới. Tác giả viết nhiều, những chục trang, tôi đọc, và tự viết lại theo cách mình hiểu, có những sai khác và dân dã hơn, nhưng chắc sẽ dễ hiểu và đồng cảm hơn.

1.
I promise to respect, admire and appreciate you for who you are, as well as for the person you wish to become
[Vietnamese] Anh hứa sẽ tôn trọng, ngưỡng mộ và trân trọng em khi em chính là em, cũng như con người mà em muốn hướng tới
Lời hứa trong hôn nhân dựa trên HIỆU ỨNG Michelangelo, trong đó các cá nhân phụ thuộc lẫn nhau, và ảnh hưởng “điêu khắc” lên nhau để cùng trở nên một bản thân lý tưởng. Nói một cách dân dã hơn là: bạn hứa sẽ yêu thương người bạn đời của mình vì chính họ, và cả hình tượng mà họ sẽ trở thành sau này, vì trong quá trình “trở thành” đó, bạn cũng đóng một vai trò rất quan trọng. Chung quy là phải có trách nhiệm trong đó.

2.
I promise to support and project your freedom, because although our lives are intertwined, your choices are still yours alone
[Vietnamese] Anh hứa sẽ ủng hộ và bảo vệ sự tự do của em, bởi vì dù cho hai ta đã gắn bó cùng nhau, thì lựa chọn hoặc quyết định của mỗi người vẫn là riêng biệt.
Lời hứa này được rút ra từ nguyên lý của QUYỀN TỰ CHỦ. Nguyên ý nghĩa là: dù cho cuộc sống và xã hội có gắn bó hai con người với nhau (một cách tự nguyện và hoàn toàn yêu thương nhé) thì mỗi người đều phải tự giữ lấy và duy trì cái “tôi” của riêng mình. Cụ thể hơn là: phải luôn vững vào bản thân, để mỗi khi đưa ra quyết định gì đó, bạn phải nhận thức được là quyết định đó chính là của mình, không phải của ai khác. Khi làm được như thế bạn sẽ luôn cảm thấy thoải mái với lựa chọn của mình, dù đúng hay sai. Và sẽ không sống trong cảm giác ức chế, bị kiềm cặp, hay luôn oán trách người khác vì đã phải làm theo ý họ.
Đại khái là phải bảo toàn cái tôi của mình, ở mức độ cho phép.

3.
I promise to seek a deep understanding of your wishes, your desires, your fears and your dreams
[Vietnamese] Anh hứa sẽ luôn cảm thông sâu sắc nhất với những ước muốn, hy vọng, đam mê, ước mơ và cả nỗi sợ hãi trong em.
Lời hứa hôn nhân này phản ánh CHỦ NGHĨA TRÁCH NHIỆM. Ở đó hai cá nhân phải luôn tìm cách để hòa hợp, tìm điểm chung giữa những gì mình muốn, và những gì người bạn đời muốn. Đây là điều quan trọng và là chìa khóa của một mối quan hệ hôn nhân lâu bền và lành mạnh.

4.
I promise to always strive to meet your needs; not out of obligation, but because it delights me to see you happy
[Vietnamese] Anh hứa sẽ cố hết sức mình để mang đến những gì em cần, không phải là một sự gượng ép, mà bởi vì anh sẽ vui khi nhìn thấy em hạnh phúc.
Thần thái của câu hứa hẹn này có vẻ như mang đến nhiều “nguy cơ khó lường” cho người nói ra, nhưng thực sự, trong hôn nhân, THUYẾT HY SINH đóng vai trò quan trọng. Đôi khi mang đến những gì người khác cần sẽ đưa bạn vào thế khó, phải hy sinh một số thứ của bản thân, nhưng đổi lại cái bạn có sẽ là niềm hạnh phúc của đối phương. Nếu cán cân này chừng nào còn khiến bạn cảm thấy thoải mái và dễ chịu, thì khi đó hạnh phúc sẽ đến. Thuyết hy sinh đòi hỏi đi kèm là sự CÂN BẰNG. Có cả hai điều này thì hạnh phúc mới là đích thực và lâu bền.

5.
I promise to be there for you when you need me, whenever you need me
[Vietnamese] Anh hứa sẽ luôn bên cạnh khi em cần, bất cứ khi nào em cần.
Khi gặp khó khăn, thất bại, buồn bã, vui sướng, ai là người bạn muốn có bên cạnh nhất. Đó sẽ chính là người mang lại hạnh phúc cho bạn, và xứng đáng là bạn đời. Lời hứa trên dựa vào Nguyên lý SÓNG ĐÔI: hai đường thẳng có ít nhất 2 đoạn song song nhau, thì sẽ song song nhau mãi mãi (dù trải đất có hình tròn).

6.
I promise to nurture your goals and ambitions, to support you through misfortune and celebrate your triumphs.
[Vietnamese] Anh hứa sẽ vun đắp cho mục tiêu và hoài bão của em, cùng em bước qua những vận rủi trong đời, và chia sẽ tiếng cười cho thành công của em.
Đây là phần còn lại cùa Nguyên lý Sóng đôi. Đôi khi cuộc đời bạn không phải là đường thẳng, sẽ có những gập ghềnh lên xuống trong đó, người bạn đời chính là người sẽ cùng đi theo những sóng gió đó, để dù cho có thành 2 đường cong veo, thì vẫn mãi luôn song song nhau.

7.
I promise to keep our lives exciting, adventurous and full of passion
[Vietnamese] Em hứa sẽ luôn gìn giữ cuộc sống lứa đôi của hai đứa luôn hào hứng, thú vị, đầy khám phá và tràn đam mê
Thuyết TỰ MỞ RỘNG BẢN THÂN đã tạo ra nền tảng cho lời hứa hôn nhân này: hai người sẽ luôn vui vẻ hơn nếu luôn cùng nhau tạo ra sự mới mẻ và niềm hứng khởi cho nhau.

8.
I promise to persevere when times get tough, knowing that any challenges we might face, we will conquer them together
[Vietnames] Em hứa sẽ kiên nhẫn dù mọi thứ có trở nên khó khăn, vì biết rằng mọi thử thách mà mình có thể đối diện, mình sẽ cùng nhau vượt qua được.
Lời hứa này liên quan đến một định nghĩa Triết học: SỰ CAM KẾT. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng, khi hai cá thể hoàn toàn độc lập họ sẽ suy nghĩ theo hướng “tôi phải giải quyết vấn đề này”. Còn khi đến với nhau, cam kết bằng một cuộc hôn nhân vững bền, cả hai sẽ cùng có suy nghĩ “Chúng ta cùng nhau giải quyết vấn đề này”. Lời hứa này và lời hứa số 2 có vẻ mâu thuẫn nhau, nhưng lại bổ sung và phụ trợ nhau. Trong cái chung có cái riêng và ngược lại, điều tiết được 2 mặt của vấn đề, bạn sẽ có hạnh phúc lâu bền.

9.
I promise to treat you with compassion over fairness, because we are a team, now and for always.
[Vietnamse] EM hứa sẽ đối xử thật tốt với em, với tất cả sự khoan dung và hơn cả công bằng, bởi vì hai ta là một team, bây giờ vả mãi mãi.
Tôi đặc biệt thích khái niệm “we are a team” và “over fairness”. Lời hứa xây dựng trên NGUYÊN TẮC HƯỚNG VỀ CỦA CHUNG. Nghĩa là bạn đóng góp vào mối quan hệ dựa trên cho-nhận. Khi đó bạn là một cá nhân trong một tập thể (tập thể ở đây chỉ có 2 người), trong tập thể đó phần đóng góp là như nhau, cho nên phần được cũng là như nhau.

10.
I promise to show you, everyday, that I know exactly how lucky I am to have you in my life
[Vietnamese] Anh hứa sẽ cho em thấy, mỗi ngày, rằng anh hạnh phúc và may mắn thế nào khi có em trong đời.
Khái niệm LÒNG BIẾT ƠN trong triết học đang được dùng ở đây. Khi người ta cảm kích về người bạn đời của mình, họ sẽ vui hơn và cam kết nhiều hơn cho mối quan hệ. Và khi họ thể hiện lòng biết ơn ấy ra ngoài, người bạn đời cũng sẽ cảm thấy tự hào, phấn chấn, và đầu tư nhiều hơn cho cuộc sống của cả hai. Có qua có lại, hạnh phúc cả làng!
>> Tất cả 10 lời hứa hôn nhân này được viết lại một cách chi tiết và rành mạch hơn trong KHOA HỌC CỦA NHỮNG MỐI QUAN HỆ, một tác phẩm của bộ môn Triết lý mối quan hệ, đã được nghiên cứu, tìm tòi và đúc kết từ rất nhiều năm.

How a wedding planner plans her wedding? CHAPTER 5

CHAPTER 5 – MƯỜI CHÚ Ý TRONG QUÁ TRÌNH PLAN NGÀY CƯỚI
(Bài dành riêng cho các cô gái)

IMG_2676

Trong trạng thái bình thường, mỗi cô gái là một chủ thể và một cá tính khác nhau. Nhưng khi đối diện với ngày cưới của chính mình, mọi cô gái đều giống nhau:
1/ You will totally be a Control freak
2/ A demanding devil
3/ A moody & purely emotional woman
4/ An unfarmiliar-freak-out-daughter
5/ A trouble-making buddy
6/ And of course, the most sensitive girl in the world

YES, ANY BRIDE-TO-BE will be like that! Scared now???
Không thể nói kinh nghiệm nào tốt hơn kinh nghiệm nào trong lúc chuẩn bị cưới. Tôi khác một chút, có may mắn chứng kiến rất nhiều cô dâu đi qua chặng đường này, và giờ đây, là bản thân mình, đã đi qua những ngày tháng nhạy cảm và nhiều biến cố, hay nói đúng hơn là giai đoạn tiền hôn nhân. Tôi đã tự rút cho mình một số thứ, và muốn nói ra ở đây, đúng hay không mỗi người tự chiêm nghiệm và thấm thía theo cách của mình.

CHÚ Ý SỐ 1:  CHIA SẺ CÙNG NHAU MỌI THỨ.
Nếu khoảng thời gian trước ngày cưới là khoảng thời gian nhạy cảm của bạn, thì đó cũng là khoảng thời gian nhạy cảm của người đàn ông bạn yêu.
Đừng bao giờ nghĩ chỉ có phụ nữ mới bực dọc, mới dễ đầu hàng cảm xúc, người nam cũng vậy. Up in the air, và tình trạng “cold-feet” của một nhân vật trong phim là bằng chứng, cũng tương tự là “sex in the city”. Cảm giác sợ trách nhiệm, sợ hãi muốn bỏ trốn, muốn buông xuôi mọi thứ khi thay đổi quá nhanh là cảm giác chung. Và cảm giác ấy chỉ vơi đi khi có sự chia sẻ đồng cảm từ đôi bên. Ý tôi muốn nói là cả hai người sẽ phải cùng nhau vượt qua mọi thứ.
Chưa kể những việc khác, bạn không thể tự gánh vác một mình. Cuộc hôn nhân phía trước là của hai người. Bạn sẽ cần nói, cần được nghe từ phía người bạn đời tương lai của mình. Tin tôi đi, không có chia sẻ và lắng nghe, bạn sẽ bắt đầu mọi thứ thật khó khăn chật vật và nhiều vấn đề từ đó phát sinh.

CHÚ Ý SỐ 2: TIN TƯỞNG VÀ TIN TƯỞNG
Không phải bỗng dưng mà ông bà ta thường nói: khoảng thời gian từ khi đính hôn đến khi cưới, và ngay trước khi cưới là khoảng thời gian nhạy cảm nhất của hai người yêu nhau. Trong thời gian đó lời ong tiếng ve có mà đầy, chưa kể bạn còn phải đối diện với rất nhiều tình huống nan giải, khó xử từ cấp độ “gia đình”, đến cấp độ “bạn bè”, và cả những mối quan hệ “nhạy cảm” khác. Dù vô tình hay cố ý, mỗi người góp một lời, khiến người trong cuộc cũng vô tình hay hữu ý, trở nên hoang mang và thắc mắc rất nhiều thứ. Thì trong lúc này, lòng tin là thứ xa xỉ và vô giá. Nhưng bạn buộc phải TIN TƯỞNG  vào người mình sẽ đi cùng đến suốt cuộc đời này. Khi có gì thắc mắc bạn phải hỏi, nếu hoài nghi bạn cũng phải nói, và trên hết tự bản thân mình hãy đánh giá mức độ lòng tin của mình dành cho người kia. Chúng tôi đã từng đi qua những ngày tháng cảm thấy buồn, hụt hẫng vì chuyện này chuyện nọ, có hoặc không có liên quan đến người mình yêu. Nhưng sau đó hai đứa đã bình tĩnh ngồi nói chuyện cùng nhau, cùng nghĩ về nguyên nhân và cách giải quyết. Giải quyết xong tụi tui cùng hứa sẽ không nhắc đến nữa. Lòng tin là cái còn lại sau cùng, mong manh nhưng bạn phải cố giữ gìn.
Đọc tới đây chắc nhiều người nói tôi không được bình thường hoặc cường điệu hóa mọi chuyện. Có thể. Và chỉ khi nào bạn sắp trở thành cô dâu, cũng đi qua những con đường dẫn đến hôn nhân thì mới hiểu tôi đang nói gì, và vì sao tôi lại nói như vậy!
Chuyện tin tưởng không chỉ để nói về hai người trong cuộc, mà còn nói về những người xung quanh. Ví dụ người thân, bạn bè, và cả những người bạn giao phó thực hiện dùm mình những công việc trong ngày cưới. Với ai bạn cũng nên có niềm tin, tất nhiên, trên một nền tảng đáng tin cậy và thông hiểu trước đó. Một khi đã chọn lọc kỹ, tìm hiểu sâu, để giao phó những vai trò quan trọng, thì dù cho đó là ai, trong hay ngoài gia đình, bạn cũng nên tin tưởng và phó thác hoàn toàn vào người ta.
Luôn có back up plan trong mọi việc là điều cũng phải làm. Check trước với back up plan đó để ensure là tới ngày tới giờ, nếu có chuyện gì trúc trắc thì cũng có thể giải quyết được, mà không mếch lòng ai.
Tụi tui đã làm điều đó. Anh đã hết sức tôn trọng và tin tưởng giao cho tui toàn bộ khâu thiết kế, trang trí, lựa chọn chụp hình quay phim trong ngày cưới. Tui cũng đã vô cùng tin tưởng khi nghe anh sẽ gánh vác phần đi lại, sắp xếp khách mời, book phòng, book xe và một số thứ dealing khác.
Và bản thân, khi đã chọn mặt gửi vàng, tụi tui cũng khoán hết cho người ta, từ cách trang điểm, đến kiểu chụp hình, đến flow video clip… Nói rõ điều mình muốn, bàn bạc, và cứ thế để mọi việc tự nhiên diễn ra, là cách tụi tui đã đồng hành cùng nhau trong suốt thời gian planning ngày cưới của mình.

CHÚ Ý SỐ 3: CÂN BẰNG TRONG MỌI VIỆC
Cân bằng ở đây có nhiều tầng nghĩa.
—– Cân bằng công việc và cuộc sống cá nhân: thường y như rằng khi bạn có việc quan trọng, hay việc gấp của cá nhân cần giải quyết, thì công việc xui nhau kéo về dày đặc và liên tục (có đúng k? ^^) Y chang cho thời gian chuẩn bị ngày cưới, có khi bạn sẽ thấy mình tối mịt mới xong việc, thân xác rã rời, rồi lại thêm việc gia đình, nhà cửa. Không khéo là không chịu nổi áp lực trong giai đoạn này. Tuy nhiên điều mà bạn cần làm (và phải làm cho bằng được) là cân bằng lại mọi thứ. Suy nghĩ của riêng tôi: công việc là thứ mình làm cả đời, ráng thêm một chút trong 1 tháng hay vài tuần không giúp bạn thăng chức cái vèo hay hái ra một núi tiền. Nói chung công việc là thứ dài hạn. Mà dù cho bạn có nghỉ phép thì không có mợ chợ vẫn đông, công việc vẫn chạy bình thường, miễn là minh bàn giao tốt. Trong khi ngày cưới lại khác. Với người phụ nữ (hay cả người đàn ông) gia đình là thứ quan trọng nhất còn lại sau cùng. Vì vậy một khởi đầu tốt, suôn sẻ, chan chứa tình cảm là một điều vô cùng ý nghĩa. Nhất là thời điểm chuẩn bị cưới là thời điểm hai bạn có thể hiểu được nhau nhiều nhất (hoặc cũng là khi phát hiện ra mình không hiểu gì về người kia), và cũng là giai đoạn có nhiều thay đổi, nhạy cảm nhất. Cho nên bằng mọi cách bạn phải dành nhiều thời gian hơn cho cá nhân mình, cho người bạn đời tương lai và cho những người thân khác trong gia đình mà bạn thật sự yêu thương. Mà tôi nói thật, trên hết bạn phải dành thời gian cho riêng MÌNH. Nếu không có đủ thời gian để suy nghĩ thông suốt một số thứ, không có thời gian đủ để tĩnh tâm, bạn rất dễ bị “Khùng lên” trước ngày cưới. Mà khi điên lên rồi thì mọi thứ sẽ tự động rối tung theo. Đôi khi còn phải trả giá bằng những ảnh hưởng tiêu cực cho mối quan hệ.

—- Cân bằng trong phân chia công việc để cùng nhau chuẩn bị ngày cưới:
Như tôi luôn nói, đâu đó rải rác trong những bài viết trước đây về thời gian chuẩn bị cưới của mình. Bạn và anh ấy, cả hai đều cần sự rõ ràng và công bằng trong phân chia nhiệm vụ của ngày cưới. Một là để cả hai đều không cảm thấy lẻ loi cô độc khi bước vào ngày vui. Hai là để giảm bớt những gánh nặng mệt mỏi về thể chất, và cảm giác phải hy sinh nhiều vì người còn lại. Nguyên nhân còn lại là: khi cùng nhau làm bạn sẽ cảm thấy công việc rất nhanh tiến triển và luôn đạt kết quả tốt hơn mong đợi.

Như trong ngày cưới của mình, từ những ngày đầu chúng tôi đã thống nhất với nhau về vai trò là:
-Cả hai cùng là người lên ý tưởng chung, cùng tạo account pinterest, cùng ghi chú những gì mình thích/ không thích vào 1 quyển sổ tay chung, cùng đăng ký học giáo lý hôn nhân, cùng làm giấy tờ đăng ký kết hôn
-Với thiệp cưới: anh là người chịu trách nhiệm design, tôi sẽ là người chịu trách nhiệm sản xuất và ra thành phẩm
-Tiệc cưới ở Vĩnh Long và Mũi Né: tui là người lên ý tưởng chi tiết dựa trên ý tưởng chung của hai đứa, sau đó kể lại cho anh nghe. Nói chung tui bao thầu phần trang trí và nghi thức trong lễ cưới. Còn anh sẽ lo các phần còn lại: đi lại, tiếp đón người thân bạn bè, book khách sạn, resort chỗ ở cho mọi người, duyệt thực đơn, chọn thức uống. Và một phần rất quan trọng anh là người chọn ra Playlist nhạc cho lễ cưới ở cả hai nơi. Công việc này tôi vô cùng cảm kích vì đây quả là một kỳ công lớn. Nếu không tin bạn có thể nghĩ đơn giản mình sẽ dùng bài nhạc nào trong khoảnh khắc nào của ngày cưới, sẽ thấy ngay mọi chuyện trở nên rối rắm khôn cùng.
-Hai đứa tự đi riêng và chọn cho mình nơi may áo váy, nhãn hiệu vest, giày, phụ kiện yêu thích. Xem xét giá cả. Và vào ngày đi mua, đi chọn kiểu sẽ đi cùng nhau, và chỉ đi đến một nơi duy nhất đó mà thôi.
….
Tất cả những ví dụ trên chỉ để chỉ ra rằng: bạn và người bạn đời, ai cũng có công việc riêng, cũng có cùng một quỹ thời gian, phân chia công việc rõ ràng và cân bằng giữa hai bên sẽ khiến mọi việc nhẹ nhàng và thoải mái hơn rất rất nhiều.

—- Cân bằng trong đối xử với hai bên gia đình:
Rất nhiều cặp đôi khi đề cập đến hôn nhân sẽ gặp nhau trở ngại đầu tiên từ việc cân bằng trong cách đối xử với hai gia đình. Hai đứa tôi đều không phải là dạng người khéo léo trong các mối quan hệ gia đình, chúng tôi chỉ có tình thương là như nhau. Với vai trò là người phụ nữ trong gia đình tương lai bạn phải chú tâm đến việc lo lắng cho cả hai gia đình, như nhau, trong nhiều việc như tặng quà cho bố mẹ đôi bên, thời gian về nhà của hai đứa, thời gian ở bên cạnh mỗi gia đình, số lượng khách mời của hai bên… Còn về phía người nam, họ sẽ có những trách nhiệm khác dành cho gia đình: nối kết mối quan hệ giữa gia đình mình và người con dâu tương lai, tìm hiểu và nói cho nhau nghe những chuyện gia tộc mà khi yêu nhau chưa ai kể cho ai nghe… và cũng phải theo cách rất khách quan và công bằng.

—- Cân bằng giữa tâm trạng bình thường và những cảm xúc bất chợt trước ngày cưới:
Nhiều việc phải cáng đáng cùng một lúc, nhiều thay đổi, nhiều suy nghĩ sẽ khiến tâm lý bạn trở nên bất ổn, dễ khóc dễ cười (giống như lúc nào cũng đang trong tình trạng period vậy). Không ai ngăn cản bạn làm việc đấy, khi nào cảm thấy bức bối mệt mỏi thì cứ để cho nước mắt lưng tròng, khi nào thấy vui cứ cười khanh khách thoải mái hết ga. Nhưng hãy cho cảm xúc của mình những giới hạn, đừng để một bất đồng nhỏ khiến bạn huơ tay đập đổ đồ đạc trong nhà, hoặc bỏ đi không nói một lời, hay thậm chí tệ hơn là quát mắng liên hồi như một người điên. Hãy nhớ về những ngày tháng yêu nhau, với rất nhiều những kỷ niệm đẹp, hãy nghĩ về mình với một sự dịu dàng nhã nhặn và một thái độ ung dung tự tại, hãy biết bỏ qua những nhọc nhằn không cần thiết. Bạn sẽ thấy dễ thở, thư thái và cân bằng hơn. Nhớ là đừng bao giờ đi quá xa!

CHÚ Ý SỐ 4: CHĂM SÓC BẢN THÂN MÌNH QUAN TRỌNG HƠN CHĂM SÓC CẢM XÚC CỦA MỘT NGƯỜI NÀO ĐÓ KHÁC.
Trong cuộc sống, có những thời điểm bạn cần phải nghĩ cho người khác. Nhưng có rất nhiều thời điểm bạn cần chăm sóc chính bản thân mình. Thời gian trước khi cưới là khi bạn cần làm điều đó. Có những người có thể khiến bạn nổi điên, có thể khiến bạn hoài nghi những gì mình đã làm cho họ trước đây, hoặc tệ hơn có thể khiến bạn mất lòng tin vào một số mối quan hệ. Nhưng đây là lúc bạn cần phải nói cho họ biết những gì bạn nghĩ, nói ra hết, và xong rồi thì không nghĩ đến nữa. Tôi có người bạn, biết tin tôi cưới, cứ hỏi hoài trên FB là “Có mời tui hông? Tui muốn đi đám cưới Mũi Né. Hoặc nếu tiện thì tui muốn đi đám cưới Vĩnh Long. Mà thôi đám cưới ở Vĩnh long chắc hông có đẹp nên chắc tui hông đi được” Excuse me! This is my wedding, not your party ok?”. Lúc đó tui nghĩ bình thường mình có thể điên tiết lên với dạng người kỳ khôi này. Nhưng lúc này người đó không đáng để cho mình bận tâm. Tui nói với bạn “Bạn ơi, tui hông có ý định mời bạn, vì số lượng khách mời có hạn. Tui đã xác định rõ là tui chỉ mời có bấy nhiều người thôi”. Nhắn xong, tui thở phào thấy lòng bình tâm bình thường. Anh cũng vậy, cũng có những người bình thường tự gọi là bạn anh, khiến anh nổi xung thiên, nhưng sau đó họ trở thành câu chuyện phiếm trong những buổi tán dóc với những người bạn anh thật sự thân thiết. Bạn có thể không biết, nhưng trên đời luôn tồn tại một số người ghen tị với hạnh phúc và những điều may mắn của bạn. Và họ sẽ tìm đủ mọi cách để khiến tâm tư bạn xáo trộn, khiến bạn cảm thấy bực dọc, khó chịu vì lý do này lý do nọ. Còn một số khác lại tự cho mình là quan trọng, họ muốn bạn, là cô dâu chú rể tương lai phải chìu chuộng họ, làm vừa ý họ. Sorry, we wont do that! Vì bạn có sống sao, có làm sao thì cũng chẳng vừa lòng trăm họ. We just live as our way!

Tui đã làm được điều này. Bỏ qua tất cả những điều phiền toái đó. Tôi dành thời gian để sơn thử cái ngón tay đeo nhẫn của mình, thử 1-2 lần mới biết được cái nào hợp; lại dành thời gian để đi bộ dọc quanh những con đường lớn, thong dong đi vào một quán café bên đường nhấm nháp cái lạnh buổi chiều thành phố. Anh thì thả lòng theo những bài nhạc hay, những món đồ công nghệ mới. Mỗi đứa tự dành thời gian chăm sóc chính bản thân mình, và tâm sự cùng nhau những việc xảy ra trong ngày. Thời điểm trước ngày cưới bạn cần phải làm được điều này, nhất thiết phải làm được!

CHÚ Ý SỐ 5: KHÔNG PHẢI ÁP LỰC NÀO CŨNG TỐT!
Tôi đã từng biết rất nhiều cô dâu, bản thân họ là những người cầu toàn (mà cô dâu nào cũng thế), cho nên tất cả những thứ trong ngày cưới họ cũng yêu cầu đến sự hoàn hảo. Yes, I totally agree, coz I am looking for the same things. Và để làm được điều đó bạn cần tạo ra một số áp lực cho những người phụ giúp, hoặc có trách nhiệm trong ngày cưới của bạn. Nhưng nên nhớ không phải loại áp lực nào cũng tốt. Có những áp lực khiến người ta nhiệt huyết hơn, tin tưởng và hào hứng sáng tạo hơn. Nhưng cũng có những áp lực khiến người đối diện thấy mệt mỏi, thấy không được tin tưởng và thấy nhụt chí, không muốn làm tiếp nữa. Cố gắng suy nghĩ thấu đáo một chút, và tập thói quen tìm hiểu thật kỹ. Một khi đã tìm hiểu xong và chọn được bên thực hiện dịch vụ ưng ý, thì phải tin tưởng họ. Tin tưởng và nói cho họ nghe hết tất cả những gì bạn đang lo, đang muốn, càng chi tiết càng tốt, nhưng phải chừa ra một không gian cho sự sáng tạo riêng của mỗi người. Nói cho họ biết bạn đang tin tưởng và phó thác vào họ ra sao. Chỉ bao nhiêu đó thôi là đủ. Tôi đã làm việc đó với những người partner trong công việc, và là những người em dễ thương ngoài đời như thế. Chỉ bằng 1-2 lần gặp mặt, 2-3 email và một vài tin nhắn là đủ để họ hiểu tôi đang kỳ vọng gì trong ngày cưới của mình. Còn lại là niềm tin.
Nếu bạn là cô dâu và muốn tôi gửi đến vài lời khuyên khi làm việc với những người cung cấp dịch vụ trong ngành ư? Tôi sẽ  chỉ khuyên 2 điều: TIN TƯỞNG & THẲNG THẮN TRAO ĐỔI.
Với cách suy nghĩ đó, tự bạn sẽ biết mình không nên làm gì. Ví dụ như nhắn tin cho người ta vào lúc nửa đêm chỉ để nói “I am so disapointed… I expected more… I don’t know why you did that… I need to see the sample… I don’t care what you are doing, but you need to do this for me…” Đó toàn bộ là những cách cư xử nhảm nhí và không có lối ra, cho tất cả các bên. Và nên nhớ người cuối cùng suffer sẽ là bạn, là ngày cưới của chính bạn. Hãy để mọi người đi vào ngày cưới một cách tự tin, dõng dạc và thoải mái hết lòng vì bạn, đừng để mọi người chỉ còn biết thở dài ngao ngán khi nghĩ đến ngày cưới của mình.
Please!
Tôi đã đi qua hết tất cả những điều đó. Tôi đã biết cách tự mình vượt qua nhiều chuyện trong công việc, tự an ủi, động viên khích lệ bản thân bằng nhiều cách khác nhau. Cho nên khi đến ngày vui của mình, tôi không hề đặt ra bất cứ tiêu chuẩn nào, ví như chụp hình ra mình phải đẹp lung linh như người mẫu, make up xong phải chuẩn như tiên giáng trần… hà hà.. stay on the ground and trust the one who make it for you. That’s it!

CHÚ Ý SỐ 6: HẠN CHẾ ĐẾN MỨC TỐI ĐA ĐIỆN THOẠI, NHẮN TIN VÀ CÁC THỂ LOẠI CHIT CHAT LINH TINH TRƯỚC NGÀY CƯỚI.
Bạn thường nghe người đi trước kể lại rằng: khi gần tới ngày cưới là khi bạn dễ xì trét và cần nhiều bờ vai nương tựa về mặt tinh thần nhất. Không ít người đã đi theo lời chia sẻ đó và bung trải lòng mình qua những tin nhắn, cuộc gọi nửa đêm, chit chát hàng giờ trên facebook, skype, ym với bạn bè từ thân chí quen.
Tôi không hiểu làm vậy để chi!
Vì bản thân mỗi người luôn có những vấn đề riêng. Vấn đề của bạn vào lúc này là “sắp tới ngày cưới”. Đơn giản quá mà, sao phải bận tâm người khác. Thêm nữa, xung quanh bạn có biết bao người để chia sẻ, đâu cần phải tám tít khắp nơi về niềm vui, nỗi buồn, lo lắng, khó xử, đắn đo của bạn. Thử nhẩm đếm ngón tay: người yêu sắp thành chồng/ vợ, ông bạn thân, nhỏ bạn từ thời niên thiếu, người chị cả đáng mến, Ba Mẹ, anh chị em trong nhà. Bạn có ít nhất bấy nhiêu người để trải lòng. Thì tại sao phải bận lòng người khác nữa, những người vốn không hiểu lắm về bạn.
Thêm nữa trong quá trình tâm sự vẩn vơ kia, không ít thì nhiều, bạn đang tự làm tốn thời gian của chính mình, buồn lòng những người thật sự yêu thương bạn, và chuốc thêm một số rắc rối không đáng có.
Nói chung đối với tui, tình huống như vậy thật không đáng, và không nên làm!
Đặc biệt là đêm trước ngày cưới. Ờ thì lúc đó bạn chắc chắn sẽ nhận được rất nhiều cuộc điện thoại, tin nhắn chúc mừng. Ngay cả là hỏi đường đi, giờ giấc, địa điểm, người đi chung, xe cộ đi lại… nói chung rất nhiều nội dung có thể được hỏi và câu trả lời sẽ được lặp đi lặp lại trong đêm trước ngày cưới.
Tui biết mình fragile lắm trong những tình huống cận kề như vậy. Cho nên tui chọn giải pháp an toàn: giao cái điện thoại của mình cho Mẹ/ Em tui hoặc đưa nó cho Anh yêu. Tui giữ bên mình cái điện thoại cùi bắp chỉ để chủ động liên lạc khi cần thiết. Kết quả thật hiệu nghiệm. Tui ngủ ngon giấc suốt một tuần cho đến tận ngày cưới, thong thả trả lời tin nhắn khi cần thiết, và thong thả gọi điện mỗi khi có việc. Xõa!
Cô dâu chú rể đôi khi cần ích kỷ một chút, để không phải đa đoan và nhiều lo toan trước giờ khắc trọng đại của mình! Sự ích kỷ dễ thương và đáng làm!

CHÚ Ý SỐ 7: DÀNH NHIỀU THỜI GIAN CHO NHAU NHẤT CÓ THỂ TRƯỚC GIỜ CƯỚI
Khi bận rộn là những khi người ta thường “quên” ở bên nhau nhất. Hai người yêu nhau trong khoảng thời gian trước ngày cưới cũng vậy. Có khi sáng đến chiều người đầu Tây, người đầu Đông, rồi xẹt xẹt gặp mặt nhau phút chốc thì cơn buồn ngủ lại kéo về. Ngủ dậy xong, sáng hôm sau lại thấy lịch làm việc và chuẩn bị các thứ. Chưa kể đám cưới mà ở quê xa, thì tình hình còn căng hơn, các chuyến đi đi về về cứ nối tiếp nhau. Ai kiên cường đủ để bắt Bố mẹ và gia đình đi theo ý nguyện của mình thì còn đỡ, còn nếu đua theo truyền thống thì tội Cô dâu Chú rể lắm: lễ ra mắt hai gia đình: một chuyến đi một chuyến về. Lễ hỏi: một chuyến đi một chuyến về. Lễ rước dâu, và tiệc cưới: hai ba chuyến đi vài chuyến về. Đó là tui chưa kể đến các thể loại lễ nghi có liên quan tùy theo vùng miền và cơ cấu gia đình.
Bấy nhiêu đó thôi cũng đủ chết mệt! Mà như vậy thì thời gian gặp nhau, bên nhau, chia sẻ, ôm ấp, tâm sự trước ngày cưới giữa hai người còn đâu!
Theo tôi là nên short cut mọi thứ nhiều nhất có thể, chỉ làm những gì bản thân cảm thấy cần thiết. Nếu bắt buộc phải có những lễ nghi gia đình, thì nên để gia đình cáng đáng. Bố mẹ dì cậu chú bác sẽ không phiền lòng đâu, mà ngược lại đấy là một vinh dự, và hạnh phúc khi được lo lắng chu toàn cho ngày vui của con cháu mình.
Chỉ cần bạn ít nghĩ đi một tí, take it easy, take it easy. “Mợ là tất cả của phiên chợ, nhưng không có mợ chuẩn bị thì chợ sẽ vẫn cứ đông”. Nên tâm niệm câu nói đó trong tất cả mọi tình huống của ngày cưới. Việc gì giao được thì cứ giao, việc nào nhờ được thì cứ nhờ.
Lúc này, người chồng/ vợ tương lai của bạn, và bao cảm xúc của hai người là điều quan trọng nhất. Bởi không phải tự nhiên mà người ta hay đưa mấy cảnh vấn vương tình cũ, gặp mặt sinh chuyện của đôi vợ chồng sắp cưới vào trong phim ảnh. Chẳng là vì chuyện đó có thật ngoài đời. Ngày cưới sắp đến là khi hai nhân vật chính có hàng trăm thứ phải lo, và đi kèm là một tâm trạng rối như tơ vò, đôi khi thậm chí là tự vấn “Liệu mình đã sẵn sàng cho chuyến đi này!”.
Lúc đó người ta cần một bờ vai, cần sự sẻ chia và bao dung. Nếu việc đó người chồng/ vợ tương lai không làm được, thì người ta đi nhờ một bờ vai khác. Và thế là a lê hấp, có chuyện ngay.
Chất lượng thời gian chính là Số lượng thời gian bạn dành cho người mình yêu, những ngày trước khi cưới, một cái ôm vỗ về, một chiếc hôn nhẹ trên má cũng đủ khiến người kia cảm thấy ấm lòng và vững bước lắm!

CHÚ Ý SỐ 8: KHÔNG VẼ RA BẤT CỨ VIỄN CẢNH NÀO VỀ NGÀY CƯỚI
Cô gái nào cũng có một giấc mơ về ngày cưới. Nhưng việc Mơ và Vẽ ra viễn cảnh (thường là hơi có phần ảo tưởng) ngày cưới là hai việc hoàn toàn khác nhau. Bạn tốn nhiều thời gian bay bổng với hàng nghìn ý tưởng inspired từ những hình ảnh đẹp lung linh trên Internet, từ Pinterest. Nhưng bạn lại quên mất không gian tổ chức lễ cưới của mình có khi hoàn toàn khác với những gì trong hình, và những gì nằm trong tầm ngân sách đôi khi cũng không cho phép bạn làm được những thứ bạn thích trên pinterest.
Nói chung là đừng tự vẽ ra bất cứ viễn cảnh nào. Tôi nói vậy là vì Tự huyễn hoặc mình sẽ khiến bạn chán nản, thất vọng khi thực tế ra không như ý muốn. Mà dù gì thì thực tế cũng luôn khác với giấc mơ. Cảm giác thất vọng buồn não không tốt một chút nào cho tâm trạng của cô dâu trong ngày cưới. That’s true!
Khi đã giao việc cho tất cả những người có trách nhiệm rồi thì bạn cứ ở yên đó, đừng châm vào việc của người ta, và đừng vẽ ra bất cứ kỳ vọng nào đáng kể. Let things be!

CHÚ Ý SỐ 9: KHÔNG QUÁ LO LẮNG VỀ NGOẠI HÌNH VÀ SẮC ĐẸP CỦA MÌNH TRƯỚC NGÀY CƯỚI.
Đây là một trong những điều tôi thấm thía nhất trong đợt wedding của mình. Số là hồi tháng 10/2013, đang có dịch đau mắt đỏ. Tui về nhà đi đâu cũng thấy có người đeo kiếng đen sùm sụp, hãi quá! Cứ chiều chiều thư thư ngồi nghĩ ra viễn cảnh Cô dâu mắt sưng húp, tô son đỏ, đeo kiếng đen, đội lúp thì ôi thôi, mọi cảm giác nao nức mong chờ biến đâu mất, chỉ còn nỗi sợ.  Theo lời của mamy, tui phi ngay ra chợ vác về một bọc thuốc nhỏ mắt, nước muối vệ sinh mắt, gạc y tế dùng để chùi mắt, chôm luôn cái mắt kính đen xịn của mamy.
Cứ thế suốt trong 1 tuần trước ngày cưới, ra đường dù có đi ăn sáng 15p rồi về, tui cũng đeo kiếng đen, đi đâu người ta cũng nhìn mình nem nép vì tưởng con này đang bị đau mắt kinh lắm! Và trong suốt một tuần đó tui cũng không ngớt dặn dò anh yêu, người thân bạn bè về việc “Nhỏ mắt đi nhé, không khéo ngày đó lại đau mắt thì khổ!”.
Cuối cùng trời thương, tụi tui và cả gia đình hai đứa nữa đều đi qua dịch đau mắt lành lặn và vui khỏe. Có sống trong nỗi sợ và lo lắng mới biết thật ra có nhiều chuyện mình không thể nào control được, và con người ta đôi khi vượt qua nhiều thứ chỉ cần có niềm tin. Tụi tui đã sống với niềm tin trong suốt thời gian đó (cộng với chuyện trời mưa gió bão bùng).

Lúc đó tui chợt nhận ra: thế thì, so với chuyện dịch bệnh, sức khỏe có nguy cơ xuống cấp trầm trọng, việc tăng cân xuống cân, mặt tái, mặt hồng, da dẻ mướt hay không sẽ chỉ là con kiến. Tui khuyên là bạn cứ ăn uống như bình thường, đừng cố ép mình vào một chế độ giảm/ tăng cân quyết liệt để rồi cuối cùng: một là kết quả như ý thì bạn đã thành một người khác, tim đập nhanh, mặt hốc hác hoặc tăng cân không đúng chỗ. Hai là không đạt được kết quả trong một thời gian quá ngắn, dẫn đến thất vọng triền miên và tự trách mình vộ đối. Hai hệ quả này đều tiêu cực như nhau.
Cũng đừng cố ép mình đi spa khi ngày ngày phải chạy đi chạy lại như con thoi, vì spa như thế cũng hoài phí, mà đôi khi còn tác dụng ngược. Đừng cố ép mình phải dùng những loại thức ăn dinh dưỡng chán òm, ngán ê người, hoặc uống những thứ bình thường cơ thể bạn không hấp thu được (ví dụ như tui, không thể nào hấp thu được sữa, bơ, phomai, các loại beo béo như thế, tui không dại gì bổ sung 1 ly sữa cho mình vào buổi sáng trước ngày cưới để ông Tào tháo ghé thăm). Chung quy lại, bạn đừng làm gì khác thường trong thời gian gần tới ngày cưới của mình. Cứ sống, nghỉ ngơi, sinh hoạt theo đúng bình thường. Cơ thể mà, thay đổi một cách ép uổng thì thể nào cũng phản ứng cho coi!
Có nhiều cô dâu nói với tôi “Em lo quá, sắc mặt em hơi tái, không biết làm sao để recover lại được đây!”. Tui nói thiệt là em đừng quá lo lắng làm gì, cái gì tới sẽ tới, giờ chỉ cần ăn ngủ bình thường là được. Cứ thong thả rồi tâm trạng sẽ khá hơn, và gương mặt cũng sẽ hồng hào theo. Có thể tui hơi cạn nghĩ trong việc chăm sóc sắc đẹp và làn da, tui chỉ đang nghĩ một cách bình dân học vụ là “Vốn của mình, có gì xài nấy, không cố gượng ép làm gì!” ^^ cứ thế mà ung dung tới ngày vui thôi!

CHÚ Ý SỐ 10: MỘT NỤ CƯỜI BẰNG 10 THANG THUỐC BỔ
Tui biết không nhiều ca dao tục ngữ, và một trong những câu tui tâm đắc nhất là câu này. Càng bận rộn, lo lắng người ta lại càng thiếu vắng nụ cười. Mà khi không cười thì không chỉ có bạn, người thân hoặc tất cả những người xung quanh bạn sẽ đều cảm giác nặng nề mệt mỏi.
Vậy sao không cười lên, cho mặt tươi, cho đời vui và cho có thêm nhiều sinh khí.
Tui không phải thể người hay cười nói suốt ngày, nhưng tui biết những ngày sắp tới mình sắp bước qua một cột mốc vô cùng quan trọng. Tui dùng suy nghĩ lý trí của mình để hiểu rằng những ngày mà tui về nhà sớm, những ngày nghỉ phép này thật sự có ý nghĩa, rằng đây là khoảng thời gian tui có thể tíu tít bên mẹ, trầm ngâm với Cha và ồn ào với em trai về rất nhiều chuyện. Và từng chuyện ấy, đều sẽ trở thành những ký ức đẹp không sao quên được trong suốt quãng đời sau này. Tui biết điều đó, cho nên tui luôn cố gắng sống tốt và vui trong từng phút từng ngày.
Nói chung đối với tui, ngày nào cũng có 24 giờ, nhưng trong một tuần trước ngày cưới, thời gian trở nên thật sự có ý nghĩa và khiến người ta nao lòng! Cho nên tui đã cười nhiều nhất có thể, thả ga cho suy nghĩ đi rong, cười nói hỉ hả với tất cả những người tui yêu thương.

Và quả thật, đời vui ra gấp trăm lần!

LỜI KẾT
Lúc ngồi viết ra những dòng này, đã là tháng 11 của năm, nghĩa là một tháng sau ngày cưới. Còn như in những cảm xúc trước và trong ngày vui hôm ấy. Tôi cảm ơn cuộc đời đã mang người yêu đến với mình, đã cho hai đứa tôi sống trong tình yêu thương của gia đình bạn bè. Nhưng trên hết, tôi vẫn nghĩ thái độ của chính người trong cuộc với ngày vui, với những việc diễn ra trong ngày vui sẽ quyết định tất cả. Trở thành một tinh thần thong dong nhẹ nhõm hay một control-freak đúng nghĩa trong chuỗi ngày trọng đại ấy, tất cả đều do bạn định đoạt.

Và mỗi quyết định đều có giá hoặc giá trị của nó!

Chúc các cô dâu bỏ bớt nhiều gánh nặng cho cuộc sống hôn nhân khởi đầu thật nhẹ nhàng thanh khiết!

p/s: for your information, từ sau Tết âm lịch, anh và tui bắt đầu suy nghĩ mông lung cho Kỷ niệm một năm ngày cưới của mình! Vui hay không, có nhiều kỷ niệm hay không, đều do mình hết!
———————
Xem lại các Chapter trước đó:
Chapter 1 – Những việc đầu tiên
Chapter 2 – How we come up with the whole idea?
Chapter 3 – What we want & chosen list for wedding
Chapter 4 – Our detailed timeline **

OUR WEDDING WEBSITE: www.hoasenda.com