THIS IS SWAN

Có những nỗi niềm có thật, còn lại là hư cấu hoặc những lời thì thầm tôi nghe dọc đường. Dù là gì, tất cả là một phần khoảnh khắc đã đi qua đời tôi.

Category: Hẹn hò

Bàn tay ấm thế nào?

Trí nhớ tôi được liệt vào hàng tệ!
Đang tranh đấu một vấn đề với sếp… gãi đầu bảo “em quên mất định nói tiếp gì rồi!”. Đang thao thao bất tuyệt với con nhỏ bạn về chuyện anh nó sắp lấy vợ, định há mồm nói tiếp gì đấy.. lại thôi vì… “tao định nói gì quên béng rồi”. Đứa bạn quen hồi cấp III vào nhà mình cầm đồ, thấy mình la toán lên “X., về nhà chơi hả?”, mình cũng mừng rỡ hỏi han, đến bạn bước ra khỏi nhà, vẫn còn chưa nhớ nổi tên! Xem hàng chục phim Hàn Quốc cái hồi hắn mới tràn đến Việt Nam cho các bà nội trợ, giờ nói lại tên phim nghe như mới toanh. Tin tức vừa đọc trên báo, ngoảnh đầu đã quên mất tiêu. Có thể nói chỉ có 2 thứ mình không cho phép quên: đó là tiền bạc và gia đình (vậy mà đôi khi cũng có ngoại lệ).
Lại gặp anh! Đi cùng anh, tôi khẽ ngước nhìn kỹ gương mặt thân quen, vậy mà đã hơn 2 năm từ ngày tôi gặp anh. Thời gian và cảm giác hạnh phúc quen thuộc đã khiến tôi quên đi vài thứ… không quá nhiều thứ về anh! Thấy sống mũi cay cay, mà nghe bồi hồi như có lỗi!
Tôi không còn nhớ lần đầu gặp lại anh, anh mặc áo màu gì, gương mặt anh thế nào. Tôi không rõ nét mặt anh khi lần đầu anh cầm lấy tay tôi trước biển rộng trời cao. Tôi không còn nhớ bao nhiêu giọt mồ hôi lăn trên mặt anh khi anh chìu theo những ý thích trái khoáy của tôi: đi bộ dưới trời chang chang nắng. Khi tôi muốn trốn khỏi thành phố này, anh đã đến cùng chiếc nón bảo hiểm trên tay, mà lúc đó anh cầm bằng tay nào tôi không nhớ ra. Cũng quên luôn vì nhớ tôi anh đã vượt chặng đường xa mang đến cho tôi một bất ngờ. Và khi tôi bực dọc vì bất ngờ ấy là phá vỡ kế hoạch vui chơi đêm ấy, tôi cũng không nhớ gương mặt anh lúc ấy sững sờ và buồn thế nào…Tôi cũng quên mất ánh mắt anh đã ấm áp đến nhường nào khi ngắm nhìn tôi tung tăng trên phố. Bàn tay tôi theo đó cũng quên mất hơi ấm từ bạn nó: bàn tay rắn chắc của anh. Mọi thứ trở nên mờ nhạt và xa xôi.

Vì quá gần và quá thân thuộc nên anh trong tôi đã không còn như viên ngọc trai để nâng niu nhìn ngắm nữa. Mọi thứ khi đã quá bình thường bỗng trở thành hiển nhiên. Tôi không còn biện hộ được cho tất cả những gì mình đã quên về anh.. không vì trí nhớ tệ, mà vì quá vô tình.

Tôi lại bắt đầu khóc rồi đấy!

Advertisements

Khóc đi em tôi

Khóc đi em khi tàn đêm vắng
Trời lạnh căm, em bước một mình
Nhìn lại cuộc tình ôi xa vắng
Nhìn lại đời sao nực cười ngang trái
Để buồn lòng một trái tim son

Khóc đi em khi tiễn đưa một mối tình
Những ngày lộng gió giờ quá xa xôi
Anh thì gần mà em thì vẫn nhớ
Thấy vơi trong lòng một chút hân hoan

Khóc đi em, cứ mặc người ta cười
Em đã sống, đã yêu và đã ghét
Đã vài lần chìm trong niềm hạnh phúc
Đã thẫn thờ trong một buổi chiều hoang
Khi nhìn anh thật gần mà sao quá xa xôi
Em đã bóc trái tim mình cho một nỗi yêu thương
Và nhận lấy sự lập lờ vô nghĩa
Anh ngọt ngào với tất cả giai nhân
Anh đùa vui trong chớp nhoáng ánh đèn
Anh đánh mất mình vì một phút vinh quang
Giờ anh đi quá xa
Tình yêu hiền em dành tặng anh
Không đủ sức níu kéo một bóng hình
Lời nồng nàn em viết cho riêng anh
Là vô nghĩa giữa đời anh sôi nổi
Em không còn là em khi ở cạnh anh
Ít ấm áp, ít trìu mến và ít hân hoan
Nghe chút gì tan vỡ, một tiếng xoảng trong lòng
Với anh niềm đam mê, cảm giác, niềm yêu, gần gũi…
Tất cả chỉ là phút chốc
Em chợt nhận ra…
Khi, trong một đêm, em khóc, còn anh đang cười…
Em chết lặng trong giọt nước mắt của chính mình
Hình hài đóng băng, tâm hồn lạnh buốt
Tình là tình nhiều khi không mà có
Giờ thì “tình là tình nhiều lúc có như không”

Khóc đi em, khi biết mình đánh rơi giấc mơ
Ngày mai em phải làm gì khi gặp lại anh
Lòng vẫn đau và hồn vẫn vỡ
Miệng nói cười không che lấp được đâu
Khóc đi em, đêm tối sẽ vỗ về em
Khóc đi rồi quên hẳn một cơn mơ dài
Nhiều mộng mị, nhiều ký ức và nhiều mơn man
Em, hãy quên đi những ngày lộng gió
Quên luôn cả niềm đam mê không lặp lại hai lần
Một ngày…khi u ám đã qua
Em sẽ quên anh
Em sẽ vui như lúc chưa quen người
Sẽ cười hát vang bài tình trên môi
Sẽ về với bình yên
Bên một người luôn đợi em cuối con đường
Một trái tim êm, một vòng tay rộng yêu thương em bằng cả tấm lòng

Nhưng giờ ngày này vẫn chưa tới
Nên, khóc đi em, kêu bình minh cuốn đi hết những ngày mây xám
Cho em tôi sớm nồng nàn…

 

Em có lẽ sẽ đánh rơi giấc mơ về anh

Anh…
Biết không…
Em đang muốn đánh rơi giấc mơ về anh

Từ khi bên nhau, mà mãi vờn vẽ nhau
Ngày em ngập trong tiếng cười
Đêm về dần rơi trong tiếng thở dài
… khi nào không hay…
Nâng niu cái cảm giác hân hoan, của một người sắp yêu
Em cứ tưởng mình có thể mãi thong dong
Sống trong vị ngọt của ngày tháng yêu thương
Là no đủ, không cần thiết một sự phản hồi

Những đêm như đêm nay
Bên ngoài trời giá rét căm căm
Mưa tuôn hoài như chưa từng biết dứt
Em trở về sau một cuộc vui,
Nồng mùi rượu, say khói trời
Và không thể ngừng nhớ anh…
Khoảnh khắc này em căm ghét cái trò vờn vẽ

Chân mỏi rồi, tay cũng nhức
Đầu chả nhớ gì quá khứ lẫn tương lai
Tim vàng vọt, tâm thất vụng về
Mắt muốn nhắm mà đèn trần vẫn sáng trưng
Làn da con gái êm ái vùi trong chiếc chăn bông
Tránh cái lạnh ngoài trời hay cái lạnh trong tâm
Kìa giọt nước mắt đầu tiên rơi rồi, vì ai cơ chứ!
Anh…
Có khi em đành phải đánh rơi giấc mơ về anh
Trong giấc mơ là một cuộc sống rất đỗi bình thường
Mỗi sáng thức giấc em thấy anh bên mình
Đôi mắt nhắm, nụ cười hiền vùi vào tóc em, ấm áp
Trưa hè, một tin nhắn hỏi han cho an lành giấc nghỉ
Đêm mưa, một chiếc dù chạy đến đón đưa
Tối về, cửa nhà sẵn đón
Chiếc khăn trên tay, lau mái đầu ướt lạnh
Ngày gió, có ngưới vuốt giùm sợi tóc em
Cơn đau đầu, có ai kia mua thuốc

Trong giấc mơ ấy có anh và có em
Mờ mờ nhân ảnh thấy anh khẽ gọi tên em
Trìu mến thân thương lạ
Tiếng cười anh, em là người nghe đầu tiên
Giọt nước mắt đàn ông sẽ chọn rơi trên vai em
Những bồi hồi thổn thức trăn trở vì khát vọng chưa tròn
Đã có em là người sẻ chia

Em mệt rồi, lòng nghĩ chắc sẽ buông xuôi
Mà tâm thì không muốn
Đấng sinh thành thúc giục không thôi
Em sẽ không lấy người mà em không yêu
Hay không lấy một người vì niềm vui của ai khác
Nhưng loay hoay cùng anh thì…
… hồn nhiên hình như không còn đủ nữa

Em mệt rồi, anh
Khi nghĩ đến những ngày lộng gió
Cứ lướt qua nhau
Thoáng tìm nhau trong phút chốc
Rồi xa nhau giữa bạt ngàn vội vã
Ít lần tay khẽ đan vào nhau
Rồi rời nhau, em, anh quay về với lo toan
Đôi lần cái ôm nồng giữa muôn trùng sóng biển
Rồi buông ra, trả hai ta về cùng thực tại…
miên man, khó hiểu, khi xa khi gần…

Anh…
Nỗi nhớ về anh nhắc em niềm đau đêm trước
Soi gương thấy một góc trái tim còn mong manh vết sẹo
Em đã sợ tình yêu, nay hình như lại sắp yêu
Và hình như cũng sắp sợ… thêm lần nữa…

Em sẽ gọi anh là “Tình yêu của em”
Giấc mơ của em, mộng mị của quãng đời này
Em muốn gọi anh suốt đêm nay
Em muốn nhớ về anh, quay quắt trọn đêm nay
Vì sớm mai thức giấc
Có khi em đã đánh rơi giấc mơ rồi…
Anh à!

Đừng say nắng

[Mar 2009} Tặng Anh

Anh say nắng rồi ư?
Bên ngoài ngày vẫn chói lói bình thường
Bên anh, em vẫn là cô gái vô tư hôm nào
Còn anh, sao cảm tình chợt có chút xuyến xao

Em vừa qua một cơn đau
Anh vừa qua một cơn bão lớn
Hai tấm lòng chợt chìm vào nhau
Giọt nước mắt trưa hè là có thật
Cái ôm thật chặt đêm đông là có thật
Tay trong tay bên ly rượu nồng là có thật
Cả đôi mắt biết cười khi thoáng nhìn anh vui cũng là có thật
Rồi…em chợt chùn bước
Khi linh cảm hơn một điều thay đổi
Có phải anh đang trong một cơn say nắng
…là em?
Đừng anh nhé, em sợ tan mối thân tình
Đã vốn mong manh, vất vả giữ gìn
Em sợ mất anh, một niềm thương ấm áp
Em sợ ngày không bên nhau, ta thiếu thốn chân tình
Em sợ cảm tình rồi sẽ làm anh khổ
Vì mãi mặc niệm trước miệng đời cay đắng

Đêm đêm em nguyện cầu
Mong anh sớm một ngày cõi lòng lại thanh tân
Mùa xuân nho nhỏ đang ríu rít bên anh kìa
Vết thương lòng sẽ khép, nụ cười hồng trên môi
Anh hạnh phúc đi, em sẽ thấy nhẹ lòng
Không còn bên anh mà phập phồng sợ ngày say nắng
Vì em thương anh, một tình thương cúc trắng.

Chim vẫn hót trong vườn mận gai

Tôi như con chim nhỏ
Bay lượn nhiều, mỏi cánh chồn chân
Muốn thả mình vào ốc đảo yêu thương
Rồi ở đó, tĩnh lại
Hót an nhàn
Múa thanh bình
Cho đời, cho người và cho mộng hồn nhiên
Định mệnh đến
Xua đôi cánh mỏng ngoan hiền
Cho chấp chới rung lên giữa một ngày lộng gió
Phiêu diêu giữa nồng nàn mùi hương rất lạ
Cơn say cuống quýt, tim mỏng rộn ràng
Chao lượn trên không thấy thấp thoáng dưới áng mây mù
Là hoa lá, rạt rào hương đồng nội
Là mùi hương nồng, vừa lạ lẫm vừa thân thương
Là bóng hình hiền hòa thanh tú
Là khúc nhạc êm, giai điệu thâm trầm
Là biển trời hạnh phúc phiêu lưu

Chim sà cánh đáp mình vào ốc đảo
Trao tấm lòng, niềm yêu mới thanh tân
Đôi mất nhỏ nhắm nghiền êm ái
Hạnh phúc trong ngần, giọt lệ trong veo
Bỗng nghe xào xạc xung quanh lời ong bướm
Khi xa khi gần khiến lòng tĩnh xôn xao
Chút hoang mang giúp mở choàng đôi mắt
Đã lao xuống quá gần, phanh chẳng kịp, thắng chẳng dừng
Mở to mắt, tôi thấy mình đang trong cơn mê
Con chim nhỏ, là tôi, đang lao xuống một vườn mận gai
Vẫn là hoa, những nhành hoa gai góc
Tán cây gầy, nhuộm màu máu đỏ tươi
Là hương đó, một mùi hương mê hoặc chết người
Là bóng tình nhân, nhưng không chỉ dành cho một loài chim nhỏ
Vẫn giọng hát trầm, sang cả ngân vang
Chiêu hồn hoa, chiêu cả vạn hồn buồn
Khúc thâm trầm cho đâu chỉ riêng tôi
Khu vườn này phiêu lưu có thừa, nhưng hạnh phúc lại quá mong manh
Vướng lưới tình, tưởng bít lối tung bay
May nhờ ngọn gió trời, mang theo làn mây óng
Thổi lá vô ưu, bụi cát phong trần
Vào vườn mận gai, đẩy lùi cơn say tình ái
Nâng cánh chim đang thổn thức giữa trời
Yếu ớt từng hồi gượng dậy khỏi vườn yêu
Chim bay cao, không đủ sức ngoái nhìn
Tan giấc mộng vàng, một giọt lệ rơi nhanh
Tôi yêu lắm, vườn mận gai ngang trái
Nhưng nếu vì yêu mà sa vào tình yêu ấy
Tôi sẽ không còn là cánh chim nhỏ vô tư
Sẽ lạc lõng khi tìm lại chính mình
Sẽ có một ngày gục khóc trước hoàng hôn
Khi vườn mận gai chiêu hồn một loài chim xanh mới
Bỏ tôi ngồi, rệu rã bóng phù du

Tôi ơi, hãy bay đi khi còn có thể
Bay thật xa, trước khi ngoái lại nhìn
Bay thật nhanh, để tình yêu chẳng kịp theo chân
Vì chim vẫn hót, nhưng chẳng thể ru lòng
Khi vướng bẫy, trong vườn mận gai u tối.

Vì mong manh

Em không nói, nhưng thật ra có tận bốn lý do
Anh là một trong số đó
Chẳng phải mong manh lắm sao anh?

Thì vì mong manh nên em cố giữ gìn
Cho anh khỏi lời dèm pha dị nghị
Cố phớt lờ
Chút cảm tình trong lớp vỏ hân hoan

Vì mong manh nên cứ mãi đi tìm
Vì mong manh quá
Nên em sợ ánh nhìn
Tia mắt ấy một thời em yêu thương lắm
Giờ nhìn vào sao hun hút trời xa
Âm thanh em thành tiếng buồn trôi mất
Ta được gì, khi cuộc chiến qua đi
Lòng xa vắng, cảm tình rạn nứt
Cố với tay cho quá khứ tìm về
Nhưng tìm hoài, sao cũng chỉ thấy mỗi mình em!

Em không làm được như anh
Áng mây tình sẽ che mờ lý trí
Đứng trước anh là một người con gái
Vừa hiên ngang vừa bẽn lẽn buồn cười
Hình ảnh đó chính là em hiện giờ
Đáng thương hay đáng buồn, đáng trách
Em dường như đã yêu, có khi thế lắm
Nên không thể dung hòa
Một bên là hoa cỏ nồng nàn, một bên là lời đối đáp khô khan
Vì mong manh quá
Nên ngại cái chạm tay tình cờ trên đường chiều đông đúc
Thấy chạnh lòng trên một lối tràn mưa
Anh nhớ không buổi chiều đông năm trước
Cơn gió về em ấm áp sau anh
Một năm rồi, thời gian không dừng lại
Chỉ có mình đang bối rối chơi vơi
Lâu rồi, thấy phí lắm, em chỉ biết chôn chân, đứng nhìn quá khứ
Nên giờ… em đi đây, dù vẫn còn vương vấn
Sợi dây lướt thướt vận vào, em ít nhiều tiếc nuối
Nhưng vẫn phải đi, hồn nhiên chẳng còn chờ

Vì mong manh quá
Nên chẳng để ấm lòng
Hờ hững buông lời thăm hỏi bâng quơ
Nghe câu yêu thương rớt lại tim mình
Tin nhắn sáng, như thói quen lưu cũ
Em bỏ rồi, anh có nhớ hay không?

Vì mong manh quá
Nên em nâng niu từng phút giây còn sót lại
Lời chào này biết đâu là mãi mãi
Ngoái lại nhìn, đời chẳng có là bao

 

Con gái và đêm

{Cô bạn tôi, trong một chuyến đi công tác xa, để lại sau lưng những ủ rủ mệt ngoài của mối tình không hứa hẹn bến bờ, đã vương phải một đêm, mà theo tôi là tội lỗi. Viết từ những mảnh ký ức còn sót lại, tôi biết mình đã đúng khi nhìn thấy giọt nước mắt long lanh từ bạn khi đọc bài thơ này. Bạn tôi giờ đã chia tay người yêu cũ, cũng chẳng liên lạc với người đàn ông trong màn đêm ngày ấy. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm, nhưng bạn vui, vì nhận ra cả con người ngoan ngoãn ngày ngày bên người yêu xưa, lẫn con người tàn phá trong đêm tình hôm ấy, không con người nào là bạn}

….

Trời đêm trong ngần như hương mới
Cuộn lòng ta ngào ngạt hoa đêm
Thâm tâm rộn ràng, mắt phượng đang cười
Nghĩ để ta say lần này thôi
Đất đang lạ, mà con người cũng lạ
Ở nơi thế này, ta chẳng ngại là ta
Mỗi giọt rượu trôi vào, là một ký ức hiện ra
Rõ mồn một và nhớ như in
Em nhớ mối tình đầu tiên
Nhớ mắt môi người cười
Nhớ mùi hương nồng nàn cuối phố
Nhớ hơi ấm xóa nhòe đêm đông
Em nhớ về anh hôm nay
Gương mặt hiền, một bờ vai đủ rộng
Đang chờ em, với một chút hẹn hò
Em nhớ em ngày xưa
Có những ước mơ không bao giờ biết cũ
Nhưng lại quá xa vời để chạm vào tương lai

Tiếng nhạc dồn
Vỡ trong lòng từng mảnh âm thanh
Chân liêu xiêu, bàn tay lạnh cóng
Em nhớ đã ra về trong một vòng tay, của người lạ
Người ấy ôm em, mùi hương lạ, ánh nhìn cũng lạ
Em đang cần một hơi ấm, hơi ấm con người
Em đang cần một bời vai, bờ vai có thực
Vài ánh nhìn vu vơ trước khi cơn say ập đến
Nói nhau nghe ước mơ hoài bão trong lòng
Cười với nhau vì một nét chung tình cờ
Đôi co vì một bất đồng quan điểm
Có thế, nhưng thấy như có chút gì đồng cảm
Để khi người lạ ôm ta vào lòng
Lòng cuồng dậy sóng bỗng nguôi ngoai
Ta dịu lại, chỉ còn dòng suy nghĩ miên man
Lâu lắm rồi không thèm dựa một bờ vai
Cũng lâu rồi, bao lần ta gượng cười khinh bạc
Nên giây phút ấy, cơn say ấy, tâm tình ấy
Ta không ngại vòng tay ôm nhẹ người

Gió đêm khẽ giật chân mành
Đôi chân quấn quýt, hai con người xa lạ
Ta còn nhớ mình đã rơi nước mắt
Vì được sống với nỗi buồn
Mà có lắm lần phải nhặt lấy nụ cười để vượt qua
Vì ấm áp quá đêm nay bên một người lạ
Và vì lâu rồi không có một cơn say

Đêm ấy ta xem như một giấc mơ hoang
Trong cơn mơ, nụ hôn nồng là lời chào ân ái
Cảm giác khi chạm vào đôi môi người lạ
Thật khác…mà cũng thật quen
Khiến ta vỡ òa trong đại dương cảm xúc
Rồi người lạ hôn lên giọt nước mắt
Đang chảy xuôi dòng, từ trái tim kiêu hãnh ngoan hiền
Hơi ấm lan dần nơi cổ ngọc thanh tao
Ta nhớ người lạ có im lặng, nhìn ta
Không nói gì, chỉ là im lặng
Như hút trong lòng khoảnh khắc ấy
Vòng tay choàng lấy nhau, mơn man dịu dàng
Lướt qua nhau trên từng vùng da thịt
Bên ngoài, trời bất chợt đổ mưa

Ta choàng mắt, nhọc nhằn nhìn quanh
Nắng trưa nhàn nhạt không đủ vào khung cửa
Nên đành phủ lớp vàng váng vất của cơn say
Cạnh ta là một người lạ
Với hơi thở đều đều êm ái
Và một bàn tay đang nắm chặt lấy tay ta
Chuyện đêm qua như giấc mộng không tường
Trong trí nhớ chỉ còn vài cảm xúc
Và những giây phút quá nồng nàn
Còn nhiều thứ, đã trôi cùng cơn say
Ta dịu cười, nhìn người lạ sâu hơn
Giờ mới thấy một gương mặt hiền
Vầng trán cao, ương bướng cũng như ta
Và đôi mắt, đang nhắm nghiền với hàng mi cong vút
Chân mày rậm của dáng dấp phong trần
Vài dòng suy nghĩ chạy ngược xuôi
Ta nửa vui, nửa thắc thỏm lạ lùng
Chưa bao giờ có tình huống như đêm qua
Chăc cứ giữ trong tim như chiếc mộng liêu trai
Tình một đêm với một người rất lạ
Nâng tay người, ta khẽ đặt vào đó một nụ hôn
Nụ hôn thứ hai đặt vào đôi mắt
Nụ hôn cuối cùng là dành tặng đôi môi
Thay cho lời từ biệt
Người lạ xin anh khoan thức giấc
Chạm mặt rồi, sẽ bối rối không yên
Cứ ngủ đi, thức giấc sẽ có chút mệt nhoài
Và giữ được trong lòng giấc mộng đẹp đêm qua
..
Ta bước đi, đầu vẫn còn ngây ngất
Thân nhẹ nhàng như trời nắng lên cao
Viết một dòng tạm biệt người lạ mặt
“Thank you for the night.
For get or just keep it in ur mind
We may see eachother soon, if…”
Bước ra còn thấy nụ cười mình
Lấp loáng nắng đằng sau rèm cửa
Nắng lên rồi, giấc mộng sẽ tan nhanh
Ký ức đẹp, sẽ còn là ký ức
Có phong ba, cũng giữ được trong lòng
Như một góc, một cuộc đời không ai biết
Phải thế không, anh?
Chào người lạ, chào cuộc tình một đêm.

Những hơi thở rất gần

{Cho những ánh nhìn bạc thếch và những người tôi dành cho nụ cười bao dung}

Vài tháng trước, có người miên man hò hẹn. Khi tóc mây còn lất phất theo ngọn gió mát cuối ngày, tôi nghe loáng thoáng người nói “Hình như em đã quên mất cách hẹn hò”, “Sao ạ?”, “Em quên mất cách e lệ thẹn thùng và khép nép trong lần hẹn đầu tiên”. Tôi phì cười, nhìn anh vừa lạ lẫm vừa bao dung “Nếu anh tìm một người như thế, thì chắc hôm nay anh nhầm địa chỉ rồi!”. Câu chuyện đột nhiên nhạt thếch nhuộm màu khách sáo. Nặng nề, tôi dối anh “Nhà em có việc”, rồi xắc tay quay lưng ra khỏi quán. Một nụ cười nửa môi và một tiếng thở dài ngao ngán rớt lại sau lưng!
Hai tháng trước, trong tiếng piano du dương và ánh đèn vàng Hyatte, tôi và anh bên nhau rất gần, nghe rõ từng hơi thở của nhau. Tôi nhìn anh, với chút cảm tình còn sót lại, bảo rằng “Don’t love me! Coz you will never grow up”, rồi quay đi, như chưa hề tiếc nuối. Nắm lấy tay tôi, “Có phải em đang nói dối”, tôi quay lại nhìn anh, ánh nhìn thảnh thơi xa vắng “Không, là thật!”. Tôi không thích những trò chơi tình ái, một lần, hai lần là quá đủ, giờ tôi chỉ còn thương hại anh. Người đàn ông kiêu hãnh hóa ra lại yếu đuối và quá đỗi tầm thường. Đêm ấy, tôi quay đi, còn để lại chút hơi men trên gương mặt anh. Khuất anh rồi, tôi thở ra làn hơi nhẹ, mỉm cười thanh thản, còn 2 tiếng nữa mặt trời lên.
Không xếp chung một thứ cảm tình. Cũng có một người anh nói về tôi khi là ngà men rượu “spicy”. Tôi nhìn anh, thoáng sững người, rồi cũng kết thúc bằng một nụ cười sau cái quay lưng. Một người em lại bảo rằng tôi “phức tạp”, em thấy tôi luôn căng như dây đàn, gồng mình gắng sức, rồi mong manh gầy gò. Sao tôi thấy mình đáng thương trong lời nói của em đến thế. Cái ôm nồng khó lý giải không làm tôi vơi những niềm lo. Nhưng sao tôi thấy hơi thở mình nhẹ nhàng, thanh tân trong cái ôm ấy, rồi cũng mỉm cười cùng em khi bình mình sắp đến.
Tôi nhìn thấy một người đàn ông. Thành đạt ư? Chắc cũng được gọi là thế? Hãnh tiến ư? Hình như anh tự cho mình là vậy. Nhưng lại sợ chỉ một sợi dây, sợi dây ràng buộc của tình yêu. Tội cô người yêu Canada nào đó, chắc cũng đang từng ngày trong ngóng, yêu nhau già nhân ngãi non vợ chồng, khắng khít rồi giờ chẳng biết về đâu. Hóa ra anh cũng là số đông, số đông sợ trách nhiệm và sợ liên quan. Café Highland một đêm trời trong, tôi im lặng chỉ 1 giây, khẽ nhìn anh, và mỉm cười khinh bạc. Nỗi đau ngày 9 tháng 9 chợt nhói lên, tim thót lại một nhịp, rồi thôi. Nụ cười nhếch môi ấy, tôi dành cho anh, từ đây mãi về sau.
Tôi có người quen, cũng thích bày trò mai mối. Ok, cứ xem như có thêm 1 người bạn, tôi chẳng phiền gì. Anh vào box chatting, tôi không thích cảm tình chít chát, nhưng cũng kiên nhẫn lắng nghe. Có vẻ như đang lạc lõng, hơi cô đơn và chơi vơi, không biết mình đang muốn gì, cần gì. Rồi anh hỏi về tôi, tôi không nói gì, thế là lục lạo đi tìm trong facebook. Tìm đến đâu lại tự vào chatbox “ồ à” hỉ hởi, “ôi em thế này, à em thế kia…”. Tôi chẳng màng, bắt đầu thấy mệt và phiền nhiễu “Thôi thì anh cứ từ từ tham khảo nhé, em đi có việc đây!”, anh gọi giật ngược “Em có muốn nghe anh comment về em không?”, “Anh cứ nói, em muốn nghe!”, “Em thông minh, ngọt ngào và đáng yêu, nhưng thiếu mất “nhu mì”. “Ồ anh ơi, em không cần biết khái niệm “nhu mì” mà anh vừa nói đâu, vì em có cho vàng thì cũng chẳng bao giờ được như thế!”. Tôi bật cười khanh khách trong đêm, xa lạ với chính tiếng cười trong vắt của mình. Biết làm sao, thứ anh đang tìm và thứ tôi đang tìm khác nhau đến thế. Lệ thường ai chẳng ưa, nhưng tôi không làm được vậy! Xin lỗi anh!

<Jun 2010>