THIS IS SWAN

Có những nỗi niềm có thật, còn lại là hư cấu hoặc những lời thì thầm tôi nghe dọc đường. Dù là gì, tất cả là một phần khoảnh khắc đã đi qua đời tôi.

Category: khởi nghiệp 9X

Đứa con thứ Hai: Xưởng thêu Mai Yên

Tôi nhớ tôi của những năm 20, ồn ào náo nhiệt, thích chốn đông người hào nhoáng.
Tôi năm 25, va vấp nhiều nên trầm ngâm và tư lự hơn, nhưng vẫn là còn nông nổi lắm. Khi đó công việc với tôi là những thăng tiến, tiếng tăm đồn thổi và là những cuộc chạy đua vồn vã.
30 tuổi, tôi có cho mình một gia đình nhỏ. Rồi đứa bé ra đời, thay đổi mọi thứ. Tự nhiên từ một người chạy đua tôi đâm ra thành người đi bộ, tĩnh lại, có lúc gần như đứng yên. Tôi tưởng mình sẽ đối mặt với cô đơn và cảm giác “bỉm sữa”, nhưng dường như ngược lại. Trong thinh lặng, tôi có nhiều thời gian để nhìn lại mình, ngắm lại con đường mình đi qua. Cũng chợt nhận ra nó xôn xao và nhiều tiếng ồn quá. Nhìn con, nhìn căn phòng vàng đưa tôi qua những ngày tháng khốc liệt nhất, tôi cảm nhận tình yêu, tình thương, gia đình và trong lòng bỗng có khát khao “muốn sống ích cho đời”. Tròn ba tháng, tôi ôm con và cũng ấp ôm luôn vài niềm mơ ước mới. Tôi muốn chúng tôi sau này có của để dành cho con, và của để dành đó phải là điều có ý nghĩa. Tôi cũng nhớ về ngày còn nhỏ, nhớ những buổi trưa hè nghe chim hót và được mẹ dìu từng đường kim mũi chỉ. May vá không phải là một thế mạnh, nhưng tôi yêu Thêu thùa. Và tôi nghĩ mình có thể tìm về tuổi thơ để sống như những trưa hè năm ấy, với một đam mê vừa cũ vừa mới, với bàn tay nho nhỏ của con và với nụ hôn nồng nàn trên má của người tôi yêu, bằng việc Thêu thùa.
Mất một tháng để tự đấu tranh tư tưởng. Khởi đầu một đam mê lúc nào cũng khó, nhất là khi nó gắn liền với tính kiên nhẫn. Trong 30 ngày đó có lúc tôi tự hỏi mình: liệu có đi theo nổi không? Hay giữa chừng lại bỏ cuộc? Chính mẹ đã cho tôi nhiều niềm tin, rằng chỉ với đôi bàn tay con có thể làm được nhiều thứ hơn con nghĩ!
Rồi bảy tháng tiếp theo, chỉ để mày mò, học hỏi, chiêm nghiệm để tự mình master thứ đang muốn làm. Thực hành thực hành và thực hành là tất cả những gì bạn cần làm nếu muốn biến đam mê thành trái ngọt. Tôi đã học lại từng mũi thêu như đứa học sinh cấp 2 chính hiệu. Tập rút chỉ, tập thêu trên nhiều chất liệu vải, đi mũi tới đều tăm tắp, tập đi mũi chữ thập, mũi nhành cây, xương cá, đột khít đột thưa, mũi bím thưa bím dày, mũi bắc, sa hạt… Và nhân đợt nghỉ Tết, tôi đã đi cả tầm sư học đạo tự push mình biết thêm cả về Thêu máy. Chỉ để sau này cầm một mẫu thêu trên tay dù tinh xảo cỡ nào cũng biết được đâu là thêu máy đâu là thêu tay.
Mà tầm sư học đạo rồi mới thấy một thực trạng đáng buồn lo: ngành thêu thùa gần như đã thất truyền ở nhiều nơi. Ngay như tại quê nhà, tôi cũng không tìm được một nghệ nhân thêu tay nào còn đang hành nghề để có thể đến và học hỏi. Tất cả chỉ còn là thêu máy, vì nhanh gọn kinh tế. Hôm đó tôi buồn bã, vì nghĩ một ngành nghề đẹp như vậy tại sao lại có kết cục này? Buồn rồi thì cảm thấy việc mình đang theo đuổi có nhiều ý nghĩa, hơn cả một sở thích cá nhân, hơn cả một niềm đam mê, là góp phần nuôi dưỡng một Nghề truyền thống của Việt Nam (khi bạn chọn một hướng đi, nếu biết đó có thể to ra thành một bức tranh vĩ mô thì tự động sẽ thấy nhiều tính nhân văn, và đáng để đặt cuộc phần đời lắm!).
Mỗi một ngày tôi tập thêu một thứ. Thêu lên vải, rồi thêu lên khăn choàng, áo, váy, đầm, áo dài, áo len, áo khoác. Đến giờ sau tám tháng lao động, tôi đã tự tin nói “Không có chất liệu thêu và được thêu nào có thể làm khó được mình”. Kể cả trào lưu hoặc không phải trào lưu. Truyền thống kinh điển thì có thêu sợi chỉ. Hiện đại hơn thì có thêu sợi len, sợi lụa, kết hạt, đình cườm kết hợp ghép vải. Nền thì có vải cotton, vải lụa, vải kaki, vải jean, voan ren, voan kiếng, tafta. Mới đây nhất tôi tự đưa mình vào thế khó bằng cách “triệt” cho được chất liệu Len sợi. Mỗi lần tự thử thách như vậy đôi khi trả bằng cái tay phồng rộp, bàn tay tê cứng vì đau, một mẫu thêu trên chất liệu khó có thể mất hàng tuần. Nhưng… sau khi hoàn tất, cảm giác là leo lên đỉnh Everest (dù chưa đi lần nào). Yahoo!
Cuối tháng 05/2016, tôi chính thức launch Xưởng thêu Mai Yên. Mai… Yên là tên con gái, vừa là ý nghĩa “Vì một ngày Mai Yên ả”. Tất cả những gì tôi đang làm là dành cho chính mình, dành cho tuổi thơ của con và giúp nuôi dưỡng một làng nghề.
Tại Xưởng thêu, tôi không đặt cho mình áp lực về tài chính, mọi thứ dành cho góc nhỏ mê muội và ngẫu hứng của tôi (bởi nói, tính muôn đời vẫn cứ nông nổi). Nên khi đến Mai Yên, tôi sẽ mang cho bạn một mẫu thêu riêng. Bạn là bạn, không là ai cả, không có chiếc áo thứ hai giống vậy. Hoặc bạn có thể đặt vẽ, trên nền là cá tính bạn, nhưng mẫu vẽ do Mai Yên thiết kế và độc quyền.
Mai Yên đã khởi đầu như vậy đó! Yên ả và thanh bình!
Page của Xưởng Mai Yên: https://www.facebook.com/xuongtheum…
Advertisements

Duyên thêu

Thêu thùa cũng cần cái duyên
Nghệ nhân thêu thì cần đúng Ba cái duyên.
Duyên thứ nhất là duyên đến với mình. Tính ra mình cũng là đứa cứng đầu, thì cũng có tí khéo tay nhưng tính tình nóng nảy, hiếu thắng và quyết liệt thì có cho vàng cũng nghĩ cuộc đời có ngày cầm kim chỉ thêu thùa. Có plan nhiều dự định cho đời mình, cả ngắn và dài hạn, nhưng công việc gì liên quan đến tỉ mẩn kiên kiên nhẫn nhẫn thì hoàn toàn không có trong danh sách. Mà rồi đùng một phát, quyết tâm nghỉ việc (công việc mà ai cũng cho là mình dại dột khi bỏ ngang) mở công ty làm wedding planner. Lặn hụp trong mớ bòng bong thời mở cửa, rồi sau đó thị trường rộng mở, hào phóng chào đón với những ngày cưới đẹp, độc nhất và một điểm riêng là wedding concept mà tới giờ cũng tự hào là chưa có ai qua khỏi bóng mình. Xen lẫn trong ngày tháng đó cũng là hẹn hò yêu đương các thứ. Rồi tìm thấy goldenman của riêng mình, quyết định sẽ nên duyên cùng anh ấy (sến vãi). Rồi một ngày cưới của riêng mình mà theo mình vẫn là đẹp nhất, rustic nhất trong tất cả những gì từng thấy. Lại tung tăng tiếp hai năm son sẻ bên nhau, rồi một ngày hai đứa nhận món quà Chúa trời ban tặng: một đứa con xinh ra đời. Cái cục vàng xinh xắn đó làm đảo lộn phá tung tới nóc thế giới du mục êm đềm mà hai đứa tạo ra. Và kể từ đó, chuyện xưa đóng lại, cho qua một trang hoàn toàn mới. Trong những ngày trang sách mới mở ra, tôi thấy mình đã rất khác. Khát vọng sống, để tận hưởng, để yêu thương chính bản thân mình, và gia đình mình lớn hơn bao giờ hết. Tôi quý trọng từng giờ khắc dưỡng thương nơi căn phòng vàng yên ắng, nâng niu từng phút ngắm nhìn cha mẹ, người yêu và đứa con gái bé nhỏ của mình. Lúc đó trong tôi chỉ có một suy nghĩ: còn được sống trên cõi đời này là một điều may mắn. Rồi trong những đêm thanh tĩnh mịch, nằm bên mẹ và con gái, tôi ngắm nhìn cuộc đời qua ô cửa sổ vuông, phía trên là bầu trời đầy sao, một suy nghĩ chợt lóe lên, sáng quắc như vì tinh tú trên kia “Cuộc đời này đã cho mình nhiều quá, mình phải làm gì để lưu lại nó, để những gì mình làm ra còn mãi cho ngày sau, cho con mình, cho những người mình yêu thương”. Sáng sau, trở dậy, tôi cuống cuồng tìm đọc quyển thơ Xuân Diệu. Trang sách đã sờn ố vàng vì tháng năm, tôi ngửi mùi từng ngón tay đang vương dòng chữ. Bỗng dưng mà nhìn bàn tay mình, mười ngón tay Ba mẹ tặng cho này, tôi sẽ làm được hơn rất rất nhiều với nó. Lúc đó một mảnh vải cũng vàng ố, rơi từ trong quyển thơ. Đó là mảnh vải đã được rút chỉ gọn gàng, còn thêu dang dở của chính tôi ngày xưa, cách đây hai mươi năm. Tôi cầm lên ngắm nghía, thấy như có một điềm mách bảo trong tâm hồn. Tôi nhớ ra ngày xưa mình thích thêu lắm, nhưng vì phải ngay ngắn thẳng thớm nhiều lề luật quá nên đâm nản lòng. Giờ nhìn mảnh vải trong tay, có một tiếng nói đâu đó nhẹ nhàng trong đầu: hãy thêu thùa đi. Những tác phẩm thêu của mình sẽ còn để lại cho đời sau đấy. Và đó cũng là cách nâng niu đôi bàn tay cha mẹ ban cho. Có ai ngờ? Tôi bắt đầu thêu thùa từ ngày hôm ấy. Đôi tay rắn rỏi qua bao sự kiện cuộc đời từ giờ bắt đầu gắn với mũi kim sợi chỉ và những thứ yên bình. Không phải là duyên thì là gì? Không phải là omens như trong Alchemist là gì? Chẳng phải là Giấc mơ của chàng chăn cừu sao…
Duyên thứ hai là thêu ra chiếc áo có duyên. Không phải thợ may nào cũng là nhà thiết kế thời trang. Không phải người trang điểm nào cũng là makeup artist. Và cũng không phải người thêu nào cũng là nghệ nhân thêu. Với tôi, nghệ nhân thêu phải cho ra những chiếc áo thêu duyên dáng. Mà khi nhìn vào người khác biết ngay được À đây là áo thêu của chị X, à đây là đầm thêu của chị Y. Có cá tính, có duyên ngầm và một ý tứ gửi gắm vào trong đó. Người đẹp chưa hẳn đã có duyên. Có những chiếc áo thêu ra trông rất đẹp, nhưng sao không thấy hợp với mình, không thấy mình trong đó, và nhìn hoài thì thành ra vô duyên. Có những tình huống như thế thật. Không lý giải mà cũng không thể dạy được. Duyên là cái hồn mà mỗi nghệ nhân gửi vào chiếc áo của mình. Duyên mà đã có thì dù thêu nhiều hay ít, điểm xuyết hay ấn tượng thì cũng toát ra được nét duyên dáng quyến rũ riêng. Từ khi bắt đầu thêu thùa đến nay, tôi nghĩ việc làm wedding planner đã cho tôi nhiều cấu tứ hay, thui rèn đôi mắt thẩm mỹ bản thân, nên mỗi chiếc áo thêu ra thì đều khác, đều riêng và có dấu ấn của mình trong đó. Duyên hay không thì còn tùy cảm nhận của người đối diện. Nếu hợp gout thì sẽ thành có duyên, còn không thì sẽ ngược lại và khó có thể đi cùng nhau. Nhưng tôi tin, khi nhìn vào một chiếc áo thêu của MaiYen, người ta sẽ nhận ra.
Duyên thứ ba là duyên với những người yêu chiếc áo thêu. Thêu thùa mà không có những người yêu mặc chiếc áo thêu thì cũng thành ra vô dụng. Phải có người nhận ra giá trị và nâng niu thì những chiếc áo thêu mới trở nên lung linh, hữu dụng và sống một cuộc đời ý nghĩa. Tôi may mắn có nhân duyên gặp những người cũng yêu thêu thùa, cũng quý trọng những chiếc áo thêu. Chỉ cần vậy là đủ. Hy vọng một ngày không xa, với những lớp dạy thêu one-on-one hay hình thức workshop thì sẽ có thêm nhiều bạn trẻ nhìn ra nét quyến rũ của nghệ thuật thêu thùa.
Vì một nghề truyền thống ấy mà, tồn tại được là nhờ những cách tân và thế hệ mai sau nhiều lắm!
Cảm ơn cuộc đời, lại lần nữa mang Ba chữ Duyên lớn đến với tôi. Cảm ơn rất nhiều! —–

Em ơi, đường còn xa, chi mà vội?

(Viết tặng các start up tương lai)
Lọc cọc bao nhiêu năm làm việc, kè kè là cái máy tinh, cái đầu tưng nhẹ, và đôi hoa tay xem như cũng tạm được, bản thân cũng chưa hiểu hết các tầng nghĩa của từ “Start up”.
Vậy mà 9X và cận 9X bây giờ nói từ này như cơm bữa.
Xách túi ra ngồi café, dù lề đường hay vào quán, cũng nghe mí bạn nhỏ nói về “khởi nghiệp, start up”. Sang hơn chút thì vào mấy chỗ như L’usine, parisdeli đồ, nghe loáng thoáng “business plan, entrepreneurship”. Lúc đó hay tự vấn mình già hay tụi nhỏ nó lanh. Vì cỡ tui hồi tuổi đó, chỉ biết đi làm đến tháng lĩnh lương, ai mà bung ra làm riêng thì coi như là CaptainAmerican, oai phong vô cùng, nhắc tên là đã thấy người xếp hàng vì ngưỡng mộ. Chắc cái thời nó khác. Cũng có cái hay là cá gặp nước, tha hồ tung tăng thử sức mình, xung quanh mình ai cũng ra mở một cái gì đó cho riêng, cuộc cạnh tranh không dừng làm người ta lúc nào cũng sôi máu. Hay. Cũng có cái dở là bắt đầu dễ rồi buông xuôi cũng dễ quá. Cho nên chưa thật sự quý và đào sâu, để yêu và sống thực tế hơn với con đường mình chọn đi. Gọi là “canh thiếu muối”, cho nên ăn cũng không được mà bỏ cũng không xong.
Năm ngoái (2013), vào trường chia sẻ với một số bạn nhỏ xung quanh Khởi nghiệp. Về thấy hơi buồn. Với mí em thì mọi thứ có vẻ dễ như không, cứ ra trường cầm cái bằng là có ngay vị trí quản lý, suốt ngày ngồi làm business plan/ strategy các thể loại, là dạng “Dưới một người trên vạn người”. Dưới một người như vậy 1-2 năm thì có khi địa vị xã hội đã lên hàng “anh chị”. Từ đây em bắt đầu tung tăng làm start up. Lúc đó thì em sẽ sống cho những gì em mơ ước, em sẽ giúp ích cho gia đình và xã hội. Nếu cần cù hơn một tí thì sau này em viết sách để lại cho tha nhân. Có trường hợp thiên tài sống gấp hơn thì thỏ thẻ với tôi rằng, em có sẵn trong đầu dự định hết rồi chị ạ, ra trường là em “bung dù” khởi nghiệp ngay.
Những lúc như vậy, tôi biết nói gì? Tôi chỉ cười, mà lòng thì tan nát!
Tan nát vì biết đứng trước mặt mình sẽ là những tấm gương long đong lận đận.
Tan nát vì đây không chỉ vài, mà rất nhiều tình huống, mà tôi, vì vô tình hay hữu ý đã gặp.
Càng tan nát hơn khi biết rằng mấy em còn chưa lấy được bằng C hay CV của em đưa chị xem dùm còn sai chính tả trên 10 lỗi.
Em ơi, chị không biết trong sách em đọc, bài em thuộc, thì “start up” nghĩa là gì. Chị thì thiển cận như mấy bà cô khó tính rồi, nên chị võ đoán rằng, với em, start up có 2 nghĩa. Một là: làm được cái gì đó, buôn bán online chẳng hạn, kiếm được tiền, nghĩa là start up. Hai là: em sống trong một lý tưởng, và em làm một thứ gì đó để thỏa lý tưởng của mình, dù không có ai dùng, chả có người mua, nhưng cũng gọi là đã thành công.
Thì cũng là đúng, nhưng mà còn thiếu nhiều lắm.

Đầu tiên là dòm dễ mà hông dễ.
Em thấy người ta làm hoa cưới không, nhìn dễ vậy thôi, em cứ thử mua hoa về làm, sẽ thấy khó lắm, bao nhiêu công sức, thời gian chứ chẳng chơi. Thì cũng y chang vậy, cái em gọi là start up ấy! Chuyện gì dù nhỏ, nếu muốn làm cho tới cùng thì cũng sẽ tốn rất nhiều năng lượng, thời gian, công sức và tiền bạc. Để khởi đầu một cái gì đó cũng vậy, càng khó hơn nếu “cái gì đó” ấy chưa có ai làm. Trải qua thời gian suy nghĩ, nghiền ngẫm, bắt tay vào làm, đối diện với những đêm dài trằn trọc, có lúc khó tưởng không qua khỏi, cười vang vì tìm được lối đi, lại khóc ù ù vì thấy mình siêu ngốc… Em có qua những thứ đó chưa? Nếu chưa có thì chưa hẳn là đã thật sự lăn xả, mà chỉ ngồi cưỡi ngựa xem hoa.
Có một bạn nhỏ, hỏi tôi rằng “Chị ơi, chị bắt đầu thế nào, mọi thứ chắc cũng dễ hả chị, em thấy đâu cần bao nhiêu vốn liếng và con người đâu!”. Chị không thay đổi được suy nghĩ của em chỉ trong vài câu nói. Thôi thì để cuộc đời thay đổi em vậy! Có coi qua mấy bộ drama Hàn Quốc thời Joseun hay kinh điển hơn là Tam quốc diễn nghĩa mới thấy câu này đúng “Không bao giờ xem thường mọi thứ xung quanh mình”. Câu này đúng cho tình yêu, công việc và cả khởi nghiệp!
Thứ hai là cần rất nhiều kinh nghiệm và vốn sống.
Tại sao người lớn cứ hay áp đặt, cứ nương theo ca dao tục ngữ mà sống. Vì họ đã lớn, đã trải qua nhiều cay đắng sóng gió cuộc đời. Việc đã có quá nhiều kinh nghiệm và vốn sống ấy, không chắc 100% là tốt, có khi làm người ta trở nên thiên vị và áp đặt. Nhưng nếu em muốn khởi nghiệp, muốn gánh vác trên vai cả một góc sơn hà, thì hai thứ ấy là điều em không thể thiếu. Không có nó, con người em đi dần vào lối mòn, sai đường, nóng vội, và hoang tưởng, chứng hoang tưởng mà không phải một sớm một chiều em nhận ra. Em đã học được gì từ cuộc sống, em đã học được những gì từ người bên cạnh em, ở ngoài khác trường lớp thế nào, thực chất của những cuộc chơi win-win, người ta khi đi làm hơn nhau vì những gì? Em đã biết chưa?
Thứ ba, lý tưởng là cần, nhưng lý tưởng không nuôi em
Trừ phi nhà em rất rất giàu. Hoặc em tìm được cho mình một đại gia. Nhưng mà nhớ là đại gia nào cũng không thể đốt tiền dài theo năm tháng. Còn lại các trường hợp bình thường thì, khi em muốn khởi nghiệp em phải biết được mình thu được những gì, cái lương duyên với nghề ấy, có nuôi sống em và những người em yêu thương không? Nếu thấy quá mịt mù mà còn đâm đầu vào là dại. Không có cái dại nào hơn cái dại nào. Bản thân tôi cũng dại. Nhưng tôi có một niềm tin sắt đá rằng: trong 5 năm mọi thứ sẽ khác. Và mỗi một năm trôi qua, tôi thấy được rõ ràng cái khác đó, cho nên niềm tin cũng săn chắc lại. Em nếu có làm gì thì đừng dại như tôi, tốt nhất nên chọn một con đường mà phía trước thấy rõ bình minh, đừng trông chờ vào vận may, hay phép lạ. Mà phải thực tế. Sống thực tế thì mới làm việc được tốt!
Thứ tư, dục tốc bất đạt
Trừ các giáo huấn tại các công ty đa cấp (ở VN), còn lại thì luôn luôn “dục tốc bất đạt”. Bạn tôi hồi xưa muốn mở quán ăn, quán chưa décor xong, nhân sự chưa có, ngồi hỏi “mày tính toán sao rồi”. Nó lấy ra cái máy tính, nhìn vào con số thấy có năm đầu mà đã profit ào ào. Ở đây không còn là chuyện nhìn ly nước nói nó đầy hơn nửa, hay là đã vơi đi ½. Mà thật sự là đừng có nóng vội. Muốn làm gì, ừ thì muốn lắm, cứ hừng hực lửa trong lòng ấy, nhưng mà rồi sao, đâm đầu vào làm liền á? Như đi sửa cái nhà, muốn làm xong trong nháy mắt, có thầy thợ nào làm cho bạn được đâu, phải từ từ từng bước từng bước một, nhiều khi xong A rồi phải đợi một thời gian mới tới B. Nóng vội đôi khi cũng “giúp” bạn đưa ra những quyết định sai lầm (trừ một số ngoại lệ do cảm tính dẫn đầu và linh cảm đúng). Và những sai lầm ấy có thể dẫn đến nhiều hệ quả khôn lường. Cũng như việc nhìn ra những con số, luôn phải tính đến tình huống xấu và tốt, mà phải cho mọi thứ có thời gian. Bạn đâu phải control được tất cả.
Thứ năm, em có phải là người kỷ luật với chính bản thân mình không?
Nếu không đi làm nhân viên cho một cty nào đó, liệu em có vực mình dậy nổi lúc 7h sáng, tự đi ăn sáng vệ sinh trong vòng 30p, và sau đó xiêm y chỉnh tề, ngồi vào bàn làm việc với múi giờ công sở. Rồi đến khuya nếu không có sếp hối bài sáng mai, liệu em có thức đêm để làm bài, tìm tòi, đọc và suy nghĩ? Thực tế là 100 người chỉ có vài người làm được điều này. Không tin em cứ thử. Con người bản chất là lười biếng, nếu không có đủ động lực sẽ không bao giờ tự thúc bản thân mình. Em phải hỏi mình liệu cái đống “khởi nghiệp” mà em đang ấp ủ ấy, có đủ thúc em đi chưa? Hay em sẽ đi làm mỗi khi em thích, em sẽ thức mỗi khi em đã ngủ đầy, và em chỉ làm những việc em yêu, còn việc khác, em không làm.
Vậy là không được!
Thứ sáu, em có cá tính của riêng mình không?
Vì em sẽ là linh hồn của một thương hiệu, là nguồn cảm hứng cho cả một tập thể. Nếu em không biết mình muốn gì, nói năng chán phèo nhạt nhẽo, tự thấy mình không yêu ghét gì rõ rệt, thì cũng hơi khó. Em thử nhìn xung quanh một lượt, bất cứ một nhân vật nào”làm thuê cho chính mình”,  dù là ở nhiều lĩnh vực khác nhau, họ đều có điểm hay đáng để mình học hỏi. Có người rất khéo léo, nói năng mượt mà trau chuốt, có người lại rất cục mịch, ngắn gọn nhưng sắc bén và cương quyết, có người lại không tổ chức tốt lắm nhưng đầu óc bay bổng, sáng tạo không ngừng… Dù cho có khiếm khuyết thì ở họ luôn là một cá tính sâu sắc và rõ ràng. Em có điều đó chưa? Nếu tả em trong 3 tính từ người ta sẽ nói gì?
Thứ bảy, em có e ngại điều gì không, hay là cứ bất chấp tất cả để…
Rốt cuộc là không như trái tim, em đang dùng cái đầu để khởi nghiệp, phải vậy không? Cho nên đừng nghe lời cô Bích Phương mà bất chấp hết tất cả. Khi người ta sợ một vài thứ, người ta sẽ tiến bộ nhiều hơn. Như hệ thần kinh con người đã được dạy là bị nóng thì phải la làng, rút tay lại, bị lạnh thì phải tìm chỗ ấm trú vào…, cho nên tụi mình mới tồn tại được tới giờ. Nếu em muốn làm một thứ gì đó cho riêng mình, thì đầu tiên em phải biết ngán một vài cái. Ví dụ: ngán đối thủ cạnh tranh, e ngại tiềm năng của thị trường, lo lắng về nguồn đầu tư, không biết dài hạn sẽ đi về đâu… Vì khi lo nghĩ, là khi em bắt đầu tìm ra cách giải quyết. Nói cách khác người muốn làm điều riêng cho mình tốt thì phải giải quyết được nhiều trở ngại, và thử thách đầu tiên cho em là Trở ngại đó nằm ở đâu.

Đang viết thì gió thổi bay tóc, làm nhớ cái cầu vồng sau mưa gió thổi phần phật ở Đà Nẵng, cái năm mình quyết định rời công ty. Cầu vồng có bảy sắc. Cho nên mình cũng dừng bài blog này ở cái đầu dòng số 7 (tư duy logic khó lường quá!). Hy vọng đem lại chút tia nắng ấm cho những star up tương lai. Mở mắt to và nhìn kỹ nào, không phải muốn là làm!